Lâm Kim Nghi cầm lấy, kẹp lại vào đống tài liệu rồi sắp xếp gọn gàng, trước khi đi cô liếc nhìn chiếc hộp mà thư ký Hướng mang tới, thấy dòng chữ tiếng Anh bên cạnh.
"Bùi tổng, món quà mà Chu tổng nói tặng ngài ở buổi tiệc lần trước đã tới rồi..."
Phía sau thì không nghe thấy gì nữa, Lâm Kim Nghi tiện tay đóng cửa lại, đem tài liệu giao cho nhân viên lưu trữ, dặn dò vài câu. Quay về chỗ ngồi, cô tò mò nhập chuỗi chữ tiếng Anh đó vào trang web.
Đó là tên một thương hiệu đồng hồ nhập khẩu.
Ngay khoảnh khắc giá tiền hiện ra, Lâm Kim Nghi lập tức đóng tab lại.
Bằng cả đời người của ai đó.
Thật đau lòng, nghĩ đến việc Bùi Hành Chu mỗi ngày tùy theo trang phục mà thay đổi đeo những chiếc đồng hồ khác nhau, món quà này đối với anh mà nói chẳng thể bình thường hơn.
Lâm Kim Nghi càng đau lòng hơn, cái giới nhà giàu này tặng quà thôi mà cũng xa xỉ đến vậy.
Phải chi tặng cho cô thì tốt biết mấy.
Nghĩ đến đây, Lâm Kim Nghi không kìm được mà nhếch mép, suy nghĩ bắt đầu bay xa…
Lại tới nữa rồi.
Bùi Hành Chu vừa nhấp một ngụm cà phê, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, tiếng nói của thư ký dần trở nên mơ hồ. Trong chớp mắt, anh hình như đã ở ngoài trời, trước mắt là cửa xoay của khách sạn.
"Lâm tổng, buổi tiệc sắp bắt đầu rồi."
Bắt đầu rồi, cơ thể anh lại đang hành động ngoài tầm kiểm soát.
Anh lấy chiếc khăn choàng không biết từ đâu ra, khoác lên vai người phụ nữ phía trước.
Người phụ nữ diện bộ lễ phục màu hồng kim khẽ vuốt tóc, quay đầu lại.
Không sai, vẫn là trợ lý Lâm.
Từ hôm qua đến nay đã là lần thứ ba rồi, rốt cuộc là tại sao?
"Trợ lý Bùi, danh sách khách mời tham dự đã xác nhận xong hết chưa?" Lâm Kim Nghi liếc nhìn, ánh mắt dừng lại trên người anh.
"Đã xác nhận xong." Bùi Hành Chu khẽ nhắc nhở: "Bạn thân của ngài là Triệu tổng đã đặt phòng bao trên tầng thượng khách sạn, chuẩn bị cho ngài một bất ngờ nhân dịp sinh nhật."
"Được, lên xem thử xem."
Dứt lời, cảnh tượng đã chuyển đến trước cửa phòng bao, cánh cửa mở ra.
"Lâm tiểu thư xinh đẹp, sinh nhật vui vẻ!" Một hàng đàn ông đồng loạt nhìn về phía cô, tóc tai chải chuốt bảnh bao, diện đủ loại trang phục thời thượng, ai nấy đều cao lớn vạm vỡ.
Lâm Kim Nghi được bọn họ vây quanh mời vào cửa.
Phía sau, nhân viên phục vụ đẩy xe bánh kem và hoa tươi đi tới. Bùi Hành Chu đưa tay ôm lấy bó hồng khổng lồ, bước đến trước mặt Lâm Kim Nghi.
"Lâm tổng, Triệu tổng nói ngài nhất định phải nhận lấy, bảo là thứ gần đây ngài đang thích."
"Còn nữa sao? Cái cô nàng này đúng là quá hiểu tôi rồi." Lâm Kim Nghi cười rạng rỡ như hoa, cúi đầu ngửi hương hoa, thổi nhẹ vào cánh hoa.
Thứ giấu bên trong là những chiếc đồng hồ nạm toàn kim cương, ánh sáng lung linh tỏa ra làm sáng rực cả căn phòng.
"Tách" một tiếng động nhẹ, cà phê men theo miệng tách chảy tràn ra ngoài.
"Bùi tổng, ngài không sao chứ?" Thư ký thấy vậy vội vàng tiến lên, nhìn vũng nước lênh láng trên mặt bàn rồi lại nhìn Bùi Hành Chu.
"May mà quần áo không bị bẩn, Bùi tổng ngài đi rửa tay trước đi, chỗ này để tôi xử lý."
"Vâng ạ." Thư ký Hướng dọn dẹp sạch sẽ rồi đi ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại, Bùi Hành Chu dùng giấy lau sạch vết cà phê trên tay, lại vào phòng vệ sinh, dòng nước lạnh xối xả vẫn không thể gột rửa được sự phiền muộn trong lòng.
Một cảm giác bất lực sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể anh.
Quay lại bàn làm việc, anh cầm điện thoại tìm bác sĩ riêng, gửi tin nhắn: "Bác sĩ Lưu, trong điều kiện bình thường, con người ta có thể nảy sinh ảo giác không thuộc về ý thức của bản thân không?"
Bác sĩ Lưu: "Lúc nửa tỉnh nửa mơ, đại não chuyển đổi không mượt mà giữa trạng thái tỉnh táo và đi vào giấc ngủ thì có thể xuất hiện."
—— "Không chỉ lúc ngủ, lúc bình thường cũng xuất hiện, không phân biệt ngày đêm."
Bác sĩ Lưu: "Trạng thái của Bùi tổng vẫn ổn chứ? Nếu là trường hợp này, khuyên ngài nên sớm đến bệnh viện kiểm tra."
____
Phú bà do trời chọn: Người đẹp ơi, có nhớ tao không?
Nhìn thấy tin nhắn này, Lâm Kim Nghi vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị của ảo tưởng tốt đẹp.
Cô mỉm cười gõ câu trả lời: Nhớ chứ, nhớ mày gọi cho tao mười tám anh người mẫu nam và tặng thêm đồng hồ cao cấp.
Phú bà do trời chọn: Lại mơ tao trúng số để nuôi mày rồi chứ gì?
— Lần này điều tao nghĩ không phải là bỗng chốc giàu sang đâu, mà là chúng ta đều trở thành tổng tài bá đạo của hào môn cơ.
Phú bà do trời chọn: Thế thì còn nói gì nữa, thưởng cho mày trăm tỷ này.
Phía bên kia gửi đến một tấm ảnh đã được chế thành biểu cảm meme từ hình con mèo của Lâm Kim Nghi: [Thưởng cho mày một trăm tỷ]
Lâm Kim Nghi bị cái trò chơi chữ rẻ tiền này chọc cười, suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng ngay tại chỗ làm.
Bên kia lại gửi thêm gì đó nhưng cô nhìn không rõ vì phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc.
"Đi thôi, cuộc họp chuyển sang thứ Hai tuần sau."
"Vâng ạ, chào Bùi tổng."
Cô nhanh chóng chuyển sang giao diện văn bản, rồi quay đầu nhìn về phía bàn làm việc của thư ký.
Chỗ của cô nằm gần văn phòng tổng giám đốc, ngay khu vực bán mở ở phía sau chếch một chút.
Nhìn bóng dáng Bùi Hành Chu vội vã rời đi, Lâm Kim Nghi đứng dậy bước tới: "Chị Hướng, hôm nay không cần họp nữa ạ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


