Vừa dứt lời, thang máy hơi chòng chành một lúc cho đến khi tiếng va chạm kim loại khô khốc vang lên, cửa mở ra. Bùi Hành Chu nhanh chóng bước ra ngoài, đi vội đến mức thậm chí còn hơi lảo đảo.
Lâm Kim Nghi theo bản năng đưa tay ra định đỡ nhưng vẫn không có cơ hội, lúc này sắc mặt Bùi Hành Chu đã hoàn toàn trầm xuống, anh lạnh lùng liếc nhìn cô một cái rồi rảo bước tiến về phía trước, bỏ xa cô ở phía sau.
??
Lại trưng cái bộ mặt thối đó ra cho ai xem vậy không biết.
Thật là kỳ quặc, cô mới là người nên kêu ca là đen đủi đây này.
Lần đầu tiên đi nhờ thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc để tan làm ngoài giờ làm việc, sớm biết sẽ phải ở cùng anh trong không gian kín lâu như vậy, ban nãy dù thang máy nhân viên có tắc đến nghìn năm cô cũng sẽ đợi.
Ra khỏi tòa nhà, Lâm Kim Nghi chạy thục mạng đến bến xe, chiếc xe buýt đưa đón nhân viên vừa mới rời đi, chuyến tiếp theo phải đến tận giờ tăng ca mới khởi hành.
A a a a ——
Người tí hon trong lòng cô đang nổi giận vô cùng.
Tiết trời cuối thu ở thành phố A có những cơn gió đêm se lạnh, Lâm Kim Nghi quấn chặt chiếc áo khoác gió rồi cắn răng đi bộ đến ga tàu điện ngầm.
Đi qua lối ra của khu văn phòng, một chiếc xe lướt qua người cô.
Đó là xe chuyên dụng của Bùi Hành Chu.
Lâm Kim Nghi ngẩng đầu liếc nhìn một cái, cơn giận lại bùng lên. Nghĩ đến việc Bùi Hành Chu có tài xế riêng nên không cần tự lái xe, anh ngồi ở ghế sau chắc chắn sẽ không nhìn thấy cô.
Cô nhấc chân hướng về phía đuôi xe rồi tung một cú đá vào không trung.
Người tài xế đang lái xe chú ý đến bóng người trong gương chiếu hậu, tuy nhiên không nhìn rõ hành động cụ thể mà chỉ biết người đó đang hoa tay múa chân gì đó về phía chiếc xe.
Anh ta nhắc nhở ông chủ: “Bùi tổng, phía sau có một cô gái có hành vi khá kỳ lạ ạ.”
Không cần đoán cũng biết là ai, lúc nãy đi ngang qua anh đã nhìn thấy rồi.
“Đừng quan tâm đến cô ta.” Bùi Hành Chu lạnh giọng nói.
Hồi tưởng lại tình huống trong thang máy, Lâm Kim Nghi mang vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, khác hẳn với anh khi mà trong khoảnh khắc đó tư tưởng bị rút rời, hành động và cảm nhận giống như chính mình đang trải qua vậy.
Bùi Hành Chu đầy rẫy những thắc mắc.
Có chuyện gì vậy? Gặp ma rồi sao?
Cảm giác bất ngờ giống như ảo giác đó, chỉ có mình anh cảm nhận được thôi sao?
Sao anh lại có thể cùng Trợ lý Lâm làm chuyện đó cơ chứ?
Anh điên rồi sao?
____
Sau một quãng đường chen chúc trên tàu điện ngầm để về đến nhà, Lâm Kim Nghi mệt nhoài quăng mình lên ghế sofa.
Một chú mèo đen nhảy lên, thuần thục giẫm lên người cô rồi nằm xuống.
"Ái chà, Bách Ức, hình như mày lại béo lên rồi đấy." Lâm Kim Nghi đưa tay xoa xoa nó.
Bách Ức tận hưởng sự vuốt ve, nũng nịu cọ vào người cô: "Meo~"
Nằm đờ người ra một lát, cô dậy tìm đồ ăn. Dù đã ăn tối ở căn tin công ty nhưng giờ cô lại thấy đói, thế là cô nấu một bát mì, vừa ăn vừa xem phim.
Tắm rửa xong leo lên giường đã là mười một giờ đêm, cơn buồn ngủ ập tới. Lâm Kim Nghi ung dung mở một bộ Otomel Drama CD (audio drama cho phái nữ) lên, tắt đèn, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Giọng nói trầm ấm, đầy lôi cuốn của nam CV (diễn viên lồng tiếng) văng vẳng bên tai khiến Lâm Kim Nghi sướng râm ran cả người. Đang lúc mơ màng sắp ngủ, một tiếng "Trợ lý Lâm" trầm thấp thốt ra khiến cô giật mình mở to mắt, tháo vội tai nghe.
Gương mặt của Bùi Hành Chu sượt qua não bộ làm Lâm Kim Nghi tỉnh cả ngủ.
Cô nhấn vào chi tiết tác phẩm, thì ra bộ trước đó đã phát xong, ứng dụng tự động chuyển sang một bộ mới mà cô chưa nghe bao giờ.
Thể loại tình cảm văn phòng, nữ chính trùng họ với cô, mà lại còn là tiếng Trung!
Loại âm thanh người lớn dành cho phái nữ này, cô trước nay chỉ mua bản tiếng nước ngoài, vì nghe tiếng mẹ đẻ rất dễ bị "tuột mood".
Ngặt nỗi nội dung lại còn sát thực tế đến thế. Lâm Kim Nghi kiểm tra lịch sử mua hàng, hèn gì chưa nghe bao giờ, hóa ra là quà tặng kèm khi cô lỡ tay bấm vào đợt giảm giá trước đó.
Cốt truyện thật cũ rích. Nội dung đại khái là nữ chính hằng ngày đi làm đều bị sếp độc miệng mắng mỏ, một ngày nọ nhặt được cuốn nhật ký sếp đánh rơi, phát hiện ra hắn là một kẻ si mê thầm kín cô. Vị thế đảo ngược, từ đó nữ chính nắm thóp nam chính, ban ngày bị mắng cô liền âm thầm ghi thù, tối về hành hạ lại.
Lâm Kim Nghi không muốn nghe đoạn đầu bị hành hạ, cô trực tiếp trượt thanh tiến độ nhảy đến đoạn giữa để vào thẳng vấn đề.
"Chẳng phải đã bảo anh phải ngoan sao? Sao lại mắng người ta chói tai như thế?"
"Anh nói xem, chú chó nhỏ không nghe lời thì phải làm sao?"
Tiếng giày cao gót nện trên sàn nhà, từng bước một tiến đến trước mặt nam chính.
"Quỳ xuống." Nữ chính lạnh lùng lên tiếng.
Nam chính bỗng phát ra tiếng hừ nhẹ, tiếng thở dốc trở nên dồn dập.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


