Trên xe, tấm vách ngăn riêng tư từ từ kéo lên, tài xế nhìn ông chủ qua gương chiếu hậu rồi cười hỏi: “Hôm nay Bùi tổng đấu giá được món đồ ưng ý rồi ạ?”
Bùi Hành Chu tựa vào lưng ghế, nhớ lại dáng vẻ tức giận của Lâm Kim Nghi, khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong khó có thể nhận ra.
Chuyến đi này tuy không thăm dò được độ sâu cạn của yêu lực trong người cô, nhưng trêu chọc cô một chút cũng khiến cơn bực bội tích tụ trước đó tan biến đi không ít.
“Cũng coi là vậy.” Anh nhàn nhạt đáp lời tài xế.
.
Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng.
Báo thức reo hết lần này đến lần khác, Lâm Kim Nghi nhấn tắt liên tục, đến khi giật mình tỉnh dậy thì đã mười giờ rồi.
Xong đời rồi, thời gian qua liên tục thiếu ngủ nên cuối cùng cô cũng ngủ quên thật sự.
Mở điện thoại ra, đập vào mắt là ba cuộc gọi nhỡ từ quản lý, tin nhắn trong nhóm công việc thì khỏi cần xem, thông báo nhắc tên cô nhiều đến mức đọc không xuể.
Quản lý Hoàng hai phút trước vẫn còn hỏi cô: Sao thế này, Bùi tổng sắp đến rồi mà vẫn chưa thấy cô đâu.
Lâm Kim Nghi lật xem lịch trình, cô mệt đến mức rã rời, tầm này buổi sáng có đến công ty cũng chẳng làm được gì, chi bằng ở nhà nghỉ ngơi.
Màn hình lại hiển thị cuộc gọi đến của Quản lý Hoàng.
“Xin lỗi quản lý, em thấy không khỏe." Lâm Kim Nghi bắt máy, uể oải nói: "Đầu óc em choáng váng quá, em có thể xin nghỉ nửa ngày không ạ? Chiều nay em sẽ đến thẳng hiện trường dự án.”
Cô khản giọng, thều thào thốt ra từng chữ một.
“Không sao chứ? Vậy được rồi, em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi." Quản lý Hoàng nói: "Đừng quên bữa tiệc tối nay nhé, chiều xong việc thì gọi cho tôi, tôi qua đón em.”
“Vâng, cảm ơn quản lý ạ.”
Gọi một suất đồ ăn giao tận nơi, Lâm Kim Nghi trùm chăn kín đầu rồi ngủ tiếp.
Ở phía bên kia, Quản lý Hoàng cúp điện thoại, quay sang báo cáo với người trước mặt: “Bùi tổng, Trợ lý Lâm bị chóng mặt nên xin nghỉ phép rồi ạ.”
“Ừm, tôi biết rồi.” Bùi Hành Chu giơ tay ra hiệu cho người đó đi ra ngoài.
Sau khi cửa đóng lại.
Anh bấm số gọi điện: “Hãy soạn một bản giấy ủy quyền liên hệ với bên đấu giá, yêu cầu họ giao vật phẩm ngày hôm qua đến công ty.”
____
Cứ ngỡ mua miếng cổ ngọc về là để trấn trạch trừ tà, nhưng hôm sau khi đi làm, Lâm Kim Nghi lại thấy nó nằm chễm chệ trên bàn làm việc của Bùi tổng.
Chỉ là nó có thêm một chiếc đế so với hôm đấu giá, thậm chí chẳng có lồng kính che chắn gì cả, trong khi đó là món đồ trị giá tận ba mươi triệu tệ!
“Bùi tổng, đây là hồ sơ dự án gen Khang Hòa anh cần.” Cô đặt xấp tài liệu lên bàn.
“Ừ.” Bùi Hành Chu cầm lấy tập hồ sơ của cô, ánh mắt anh liếc về phía miếng ngọc: "Ở đó có mấy bản hợp đồng, cô tiện tay mang ra ngoài đi.”
“Vâng.” Lâm Kim Nghi nhìn theo tầm mắt của anh, thấy đống hợp đồng đang bị đè dưới miếng ngọc kia.
Cái thứ này mà cũng được dùng theo cách như thế này sao?
Khóe miệng cô khẽ giật giật, cô cúi người rồi cẩn thận nâng chiếc đế lên để rút xấp hợp đồng ra ngoài.
“Bùi tổng, miếng ngọc này quá quý giá, đặt ở nơi lộ liễu thế này ngộ nhỡ có ai va quẹt trúng thì không hay, hay là để tôi cất vào tủ trưng bày đằng kia giúp anh nhé, vừa an toàn lại không ảnh hưởng đến việc thưởng ngoạn.”
Bùi Hành Chu vẫn không thèm ngẩng đầu lên: “Không cần đâu, để thế này nhìn thuận mắt hơn.”
“... Vâng, được rồi ạ.”
Thế nhưng khi sang đến ngày thứ hai.
“Bùi tổng, đây là báo cáo dự án Phổ Thái anh yêu cầu.”
“Ừ.”
“Mang bản báo cáo tài chính kia cho Quản lý Hoàng giúp tôi.”
“Vâng.” Lâm Kim Nghi lại khom lưng, bắt đầu run rẩy lo sợ mà di chuyển miếng ngọc quý giá kia.
Đến ngày thứ ba.
“Bùi tổng, hôm nay cũng cần mang tài liệu dưới miếng ngọc đi đúng không ạ?” Cô đã biết tự trả lời luôn rồi.
Mấy ngày nay cứ hễ đến công ty là cô lại nhận được tin nhắn yêu cầu đủ loại tài liệu dự án, mặc dù những dự án này cô vẫn báo cáo định kỳ và bình thường anh chẳng mấy khi hỏi tới.
Sau đó mỗi khi cô mang tới thì lúc nào cũng có một tập hồ sơ bị đè dưới miếng ngọc bắt cô mang đi.
Thật cạn lời, bàn làm việc lớn như vậy mà anh không để chỗ khác, cứ nhất thiết phải đè xuống dưới, cứ như thể cố tình bắt cô phải động vào miếng ngọc vậy.
“Không cần đâu.” Bùi Hành Chu đưa tay ra, đưa cho cô một tấm vải có chất liệu thượng hạng: "Cô lau nó đi một chút, dính dấu vân tay rồi, trông mất thẩm mỹ quá.”
Lâm Kim Nghi: “...”
Cô thật sự sắp phát điên lên rồi!
Đây là cái trò thử thách lòng phục tùng gì à, vốn dĩ việc đi làm mỗi ngày đã đủ phiền phức lắm rồi.
Cô cảm thấy đã quá lâu mình chưa được nghỉ ngơi tử tế nên cơ thể bắt đầu phát ra cảnh báo, mấy ngày nay cô cứ mệt mỏi rã rời, tiến độ công việc trì trệ, mỗi ngày sau khi xử lý xong mọi việc là não bộ lập tức ngừng hoạt động, về đến nhà là chỉ muốn lăn ra ngủ.
Thậm chí cô còn chẳng còn tâm trí đâu mà mơ mộng hão huyền như mọi khi nữa.
Thấy cô đang ngẩn người, Bùi Hành Chu bèn lên tiếng: “Cô không thích sao?”
“Làm sao có chuyện đó được, Bùi tổng.” Lâm Kim Nghi siết chặt tấm vải mềm trong tay, nặn ra một nụ cười: "Thích chứ, tôi thích lắm, đây quả là một miếng bảo ngọc mà, được lau chùi nó là phúc phận mấy đời tôi tu hành mới có được đấy.”
Cô nén giận lau xong rồi hậm hực quay lưng rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

