“Phần dư ra coi như là phí bảo mật." Bùi Hành Chu dừng lại một chút, các đốt ngón tay vô thức siết chặt, giọng điệu lạnh lùng không cho phép phản kháng: "Tình trạng của tôi đừng đưa vào nghiên cứu bệnh án, cũng đừng nhắc với bất kỳ ai, cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì đi.”
.
Tưởng tượng mình làm mèo đã sướng, tưởng tượng sếp làm chó lại càng sướng hơn.
Tăng ca suốt hai ngày, mỗi khi mệt mỏi Lâm Kim Nghi lại tranh thủ lúc rảnh rỗi mơ mộng Bùi Hành Chu là chó. Lúc tâm trạng tốt cô sẽ chơi với nó, còn lúc không vui cô sẽ huấn luyện nó phục tùng mình.
Một nhân viên làm thuê hèn mọn cứ thế tự tìm niềm vui cho mình, trải qua một ngày cuối tuần không được nghỉ ngơi.
Thứ Hai, khi một lần nữa bước lên tàu điện ngầm, Lâm Kim Nghi cảm thấy mình như đang rơi vào một vòng lặp vô tận.
Đúng là tầm quan trọng của việc được nghỉ ngơi cuối tuần.
Trợ lý đặc biệt Trương: Hãy liệt kê một danh sách, ngoại trừ các dự án trọng tâm thì những việc khác đều giao cho cô ấy, cô hãy tập trung làm trợ lý thay thế.
Hai dòng tin nhắn này cô đã đọc đi đọc lại hai lần để xác nhận mình không nhìn lầm.
Tây Tây là cộng sự phối hợp rất ăn ý của cô ở bộ phận nghiên cứu và phát triển trước đây, giao việc cho cô ấy thì cô chắc chắn sẽ yên tâm.
Nhưng sao bỗng nhiên lại thay người, còn Trợ lý Trần đâu?
Lâm Kim Nghi đang cảm thấy nghi hoặc thì hệ thống làm việc hiện lên một thông báo, bộ phận vừa đăng một công văn mới.
Nội dung chính là: Trợ lý Trần được điều chuyển sang làm quản lý cấp cao của Bộ phận Quan hệ công chúng, vị trí trợ lý của cậu ta sẽ do giám đốc kỹ thuật của Bộ phận Kinh doanh tiếp quản.
Trợ lý Trần chuyển đến dưới trướng của Bùi phó tổng rồi sao?
Cô biết công việc của cậu ta từ trước đến nay luôn liên hệ mật thiết với Bùi phó tổng, nhưng không ngờ cậu ta lại trực tiếp chuyển sang đó.
Luôn cảm thấy có điều gì đó hơi kỳ lạ.
Chẳng lẽ Trợ lý Trần đã chuẩn bị chuyển bộ phận từ lâu rồi sao? Vậy những sai lầm sơ đẳng mà cậu ta mắc phải trước đó, lẽ nào là...
Những suy đoán không mấy tốt đẹp này Lâm Kim Nghi cũng chẳng muốn suy nghĩ sâu xa làm gì cho tốn chất xám.
Cô thu lại tâm trí rồi gửi một chữ “đã nhận” cho Trợ lý đặc biệt Trương. Sau khi đến công ty, cô gửi danh sách công việc đã sắp xếp từ trước cho Tây Tây.
Tây Tây nhanh chóng liệt kê các vấn đề liên quan và gọi điện thoại cho cô để xác nhận từng chi tiết một.
Tây Tây: “OK em nắm rõ hết rồi, vậy chị Lâm, em đi thực hiện đây ạ.”
“Được." Trò chuyện với người quen thật thoải mái, Lâm Kim Nghi mỉm cười nói: “Khối lượng công việc hơi nhiều, vất vả cho em rồi, hôm nào chị mời em đi ăn nhé.”
“Đây là việc Bùi tổng đích thân dặn dò, là nhiệm vụ mà, chị Lâm đừng khách sáo với em, chị làm trợ lý thay thế cũng vất vả lắm.”
“Hửm?” Lâm Kim Nghi hơi ngẩn người rồi cười nói: “Không thể nào, Bùi tổng mà lại đi dặn dò mấy việc nhỏ nhặt này sao.”
“Chị vẫn chưa biết à?” Đầu dây bên kia tỏ ra ngạc nhiên: “Bùi tổng đặc biệt dặn Trợ lý đặc biệt Trương là cần một người ở bộ phận nghiên cứu, tốt nhất là quen thuộc với chị và có sự giao thoa trong công việc, nên Giám đốc Phó mới chọn em đấy.”
Sao Bùi tổng lại đặc biệt quan tâm đến công việc của cô nhỉ? Chẳng lẽ vì tối hôm đó thấy cô thức khuya tăng ca ở tòa nhà nghiên cứu nên anh thấy xót xa sao?
Xem ra vẻ ngoài anh lạnh lùng như vậy nhưng thực chất trong lòng lại rất quan tâm đến cô.
Lâm Kim Nghi bị suy nghĩ của chính mình làm cho bật cười. Mơ mộng thì vẫn là mơ mộng thôi, chứ cái kịch bản tổng tài bá đạo yêu trợ lý nhỏ này mà xảy ra ngoài đời thực thì cô chẳng tin đâu.
Nếu thực sự thích thì anh mau tỏ tình đi chứ.
Cô không muốn nỗ lực nữa, cô muốn đi đường tắt cơ!
Một bóng đen đổ xuống trước mặt, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn của cô. Lâm Kim Nghi quay đầu lại nhìn thấy người tới thì đột ngột đứng bật dậy. Do động tác quá hoảng hốt nên khi đứng lên, chiếc ghế bị đẩy ra sau tạo nên một tiếng động không hề nhỏ.
“Chào Bùi tổng.”
Bùi Hành Chu sầm mặt lại, lạnh lùng nói với cô một câu: “Đến văn phòng của tôi.”
Tim Lâm Kim Nghi thắt lại, cô vội vàng bước nhanh theo sau.
Tại bàn làm việc, Bùi Hành Chu vẫn mặc vest và thắt cà vạt vô cùng chỉnh tề. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào cô, cả người lạnh lùng đến mức ngay cả một sợi tóc cũng không hề rối loạn.
Mãi một lúc lâu không thấy anh lên tiếng, Lâm Kim Nghi bị nhìn đến phát run, cô khẽ nói: “Bùi tổng, có chuyện gì anh cứ nói đi ạ.”
Bùi Hành Chu gương mặt trầm tĩnh: “Tám giờ tối nay, hãy đi cùng tôi tham gia một buổi đấu giá.”
Hả? Cô nhớ trong lịch trình tuần này không hề có công việc này mà.
“Đó là buổi đấu giá về lĩnh vực gì vậy ạ? Bùi tổng, chắc anh cũng biết là tôi không có kinh nghiệm về mảng này nên cần phải chuẩn bị một chút.”
“Đồ cổ và tác phẩm nghệ thuật.” Bùi Hành Chu trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
