____
Màn đêm buông xuống, đồng nghiệp đã tan làm rời đi từ lâu, trong cả khu văn phòng chỉ còn duy nhất một nơi là còn sáng đèn.
Báo cáo đã gửi xong, Lâm Kim Nghi bắt đầu thu dọn túi xách, sau khi nhận được phản hồi xác nhận từ phía bên kia thì cô nhanh chóng tắt máy tính. Ngay khoảnh khắc cô đứng dậy và chân vừa rời khỏi vị trí làm việc.
“Cạch ——” là tiếng khóa thông minh đóng lại.
Hửm?
Chẳng phải hôm nay Bùi tổng đi dự hội nghị đầu tư và không đến công ty sao?
Lâm Kim Nghi khom người đi sát góc tường rồi ló đầu về phía văn phòng tổng giám đốc, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Bùi Hành Chu vừa mới đóng cửa bước ra.
Không khí ngưng trệ trong vài giây, Lâm Kim Nghi cười hì hì chào hỏi: “Chào Bùi tổng ạ.”
“Ừm.” Người đàn ông đáp lại bằng giọng nói nhàn nhạt rồi sải bước đi ra ngoài.
Anh đến công ty từ lúc nào vậy?
Còn chưa kịp hỏi ra miệng thì điện thoại đã vang lên ba tiếng tít tít tít liên tiếp, màn hình hiện lên thông báo tin nhắn.
Trợ lý đặc biệt Trương: Trợ lý Lâm đi chưa, nếu chưa thì xem giúp tôi xem Bùi tổng còn ở công ty không?
Trợ lý đặc biệt Trương: Chiều nay anh ấy nói đi xác nhận tài liệu.
Trợ lý đặc biệt Trương: Sau đó thì gọi điện thoại mãi mà không được.
Đuổi đến tận sảnh thang máy thì Bùi Hành Chu mới dừng bước, anh xoay người rũ mắt nhìn cô với vẻ mặt không rõ là thắc mắc hay thiếu kiên nhẫn, vẫn lạnh lùng không chút thay đổi như mọi khi.
“Anh... gọi lại điện thoại đi, Trợ lý đặc biệt Trương đang tìm ạ.” Chỉ chạy có vài bước mà Lâm Kim Nghi đã mệt đến mức phải cúi người thở dốc, trong tầm mắt cô lúc này là một đôi chân dài thẳng tắp được bao bọc trong chiếc quần tây.
Chân dài thì ghê gớm lắm chắc!
Đi nhanh thế làm gì không biết.
Bùi Hành Chu lấy điện thoại ra rồi đi sang một bên gọi điện.
“Cậu cứ xem xét mà xử lý đi.”
“Nhượng bộ về lợi nhuận thì được nhưng tỉ lệ quyền sở hữu kỹ thuật nhất định phải nâng cao thêm.”
“Ừm.”
Kết thúc cuộc gọi.
Lâm Kim Nghi vẫn đang đứng đợi thang máy, cái thang cô đang chờ và cả cái thang đối diện đều đang kẹt ở tầng hai mươi mấy. Giờ này có mấy bộ phận cùng tan làm, dù thang máy của tòa nhà đã được phân khu nhưng vẫn không tránh khỏi tình trạng ùn tắc.
Quy định thời gian tan làm của nhân viên văn phòng tổng giám đốc thực chất thuộc nhóm sớm nhất trong số các nhân viên, bình thường nếu không phải tan làm đúng giờ thì cũng là tăng ca qua khỏi giờ cao điểm, nên sẽ không bị kẹt.
Thế nhưng hôm nay vì muốn sửa nốt bản báo cáo kia mà cô đã nán lại một chút, kết quả không chỉ một mình chạm mặt tổng giám đốc, mà còn phải đứng chờ thang máy chẳng biết đến bao giờ.
Trong lòng như có một người tí hon đang đấm ngực giậm chân, Lâm Kim Nghi thầm hối hận vô cùng. Sau này gặp trường hợp như vậy, cô thà gửi file vào điện thoại để sửa trên đường đi chứ nhất quyết phải về đúng giờ.
Nhận thấy mũi giày da đang tiến lại gần, Bùi Hành Chu bất thình lình thốt ra một tiếng cảm ơn.
Xem ra cuộc điện thoại của Trợ lý đặc biệt Trương rất quan trọng, vị cấp trên vốn kiệm lời và lạnh lùng như băng này mà lại đi cảm ơn cô cơ đấy!
“Dạ, đó là việc nên làm mà Bùi tổng.” Lâm Kim Nghi cười híp mắt nhìn anh, người đàn ông áp điện thoại vào bảng điều khiển thang máy tít một tiếng thì cửa mở ra.
Thật là quá đáng, thang máy chuyên dụng của tư bản đúng là thông thoáng thật.
Lâm Kim Nghi nhướng mày nhưng vẫn tiếp tục cười híp mắt: “Tạm biệt Bùi tổng.”
Bùi Hành Chu liếc nhìn số tầng của thang máy bên cạnh rồi nói: “Đi cùng đi.”
Hả?
Tốt quá, tốt quá rồi, anh ấy đúng là người tốt mà.
Thang máy chuyên dụng chỉ có tổng giám đốc, ban lãnh đạo cấp cao và những thư ký được cấp quyền mới có thể vận hành, nhân viên bình thường nếu không được ủy quyền hoặc đi cùng tổng giám đốc lúc làm việc thì chẳng bao giờ có cơ hội được ngồi.
“Cảm ơn Bùi tổng.” Lâm Kim Nghi không chút do dự bước theo vào trong.
Thang máy tự động nhận diện đi xuống tầng hầm một.
“Tầng một sao?” Bùi Hành Chu hỏi cô.
Lâm Kim Nghi: “Dạ đúng, cảm ơn anh.”
Bùi Hành Chu ấn sáng nút số rồi tựa người sang một bên.
Thang máy vững chãi đi xuống.
Tổng giám đốc không thích nói chuyện phiếm vô ích nên Lâm Kim Nghi cũng chỉ đành im lặng, cô mở đại một ứng dụng rồi lại đóng lại, ngón tay lướt qua lướt lại trông có vẻ như đang nghịch điện thoại rất nghiêm túc nhưng thực chất là đang lén lút ngước mắt lên nhìn trộm anh.
Người đàn ông lẳng lặng xem điện thoại, ánh sáng lạnh từ màn hình hắt lên sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng khép hờ của anh, trông đẹp trai đến nghẹt thở.
Cô làm việc tại tập đoàn Bùi thị đã được bốn năm rồi, kể từ khi Bùi Hành Chu kế nhiệm chức tổng giám đốc cách đây hai năm, chỉ với một cái nhìn thoáng qua tại đại hội nhân viên là Lâm Kim Nghi đã ghi nhớ kỹ bóng hình anh.
Cô nỗ lực làm việc và tích cực thể hiện, cuối cùng cũng thành công thăng chức và được chuyển từ bộ phận nghiên cứu phát triển sang văn phòng tổng giám đốc, để đảm nhiệm vị trí trợ lý chuyên án nghiên cứu phát triển.
Đến nay gương mặt này cô cũng đã ngắm gần một năm trời rồi mà vẫn thấy không bao giờ chán.
Ánh mắt cô dời xuống dưới, anh đang mặc bộ vest màu xám đậm, Lâm Kim Nghi không biết đó là thương hiệu gì, nhưng có thể nhận ra chất liệu thượng hạng càng tôn lên khí chất thanh cao quyền quý của Bùi Hành Chu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


