Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Sếp Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Ban đầu Trần Khoát không để ý thấy cô, vì còn đang nghe nhạc.

Vẫn là Chương Vận Nghi chủ động khẽ chọc: giọng nói quen thuộc át cả giai điệu trong tai nghe, truyền đến tai cậu.

“Lớp trưởng, thật trùng hợp, cậu cũng đi chuyến này à?”

Trần Khoát nghiêng đầu nhìn, thấy là cô, lông mày khẽ động. Bất đắc dĩ tháo một bên tai nghe xuống, gật đầu:

“Ừ.”

“Cậu xuống trạm nào?”

“Xa lắm.”

Chương Vận Nghi không hỏi thêm. Không phải cô không muốn, mà do trên xe người quá đông. Muốn nói chuyện thì hoặc phải ghé sát tai nhau, hoặc phải gần như hét lên, rất khó nói chuyện phiếm. Thứ bảy luôn phá lệ phải chen chúc, mỗi lần tài xế phanh gấp hay tăng tốc, cả người cô đều chao đảo. Đi được vài trạm, cô dã dựa gần vào Trần Khoát.

Cậu vừa định dịch sang bên thì ngay lập tức bị người bên cạnh gắt:

“Chen cái gì mà chen! Không thấy hết chỗ rồi à!”

Trần Khoát cau mày, giọng lạnh hẳn:

“Anh nói ai đấy?”

Chương Vận Nghi cũng không kìm được, gần như đồng thanh với cậu:

“Anh mắng ai cơ?”

Hai người đồng loạt ngẩn ra, nhìn nhau sửng sốt một giây.

Người nọ lầm bầm thêm vài câu, rồi tự giác im, sợ chỉ tổ ăn mệt, một người chen mà được cả đôi khó ở.

Trần Khoát hơi nghiêng đầu. Chương Vận Nghi chống tay vào lưng ghế, dường như cảm nhận được ánh nhìn của cậu, cũng quay sang, mỉm cười nhẹ, giống như muốn an ủi:

“Thêm hai trạm nữa sẽ có nhiều người xuống, đỡ hơn thôi.”

Quả nhiên, đến trạm sau, không gian trên xe dần thoáng ra một chút.

Thấy có chỗ ngồi trống nhưng Trần Khoát vẫn không bước vào, chỉ khẽ gọi cô một tiếng, rồi thản nhiên vươn chân dài chắn đường, ngăn người khác tranh ghế.

Chương Vận Nghi nhanh nhẹn cúi người, lách qua cánh tay cậu đang chống bên cửa sổ, rồi ngồi xuống ghế một cách gọn gàng. Động tác lưu loát như nước chảy mây trôi. Ngẩng đầu lên, cô cười với cậu, vừa liếc thấy chiếc ba lô nặng trên vai, vội nói:

“Lớp trưởng, để tôi cầm hộ cho?”

“Không cần.”

Trần Khoát chỉ cầm điện thoại, cúi đầu lướt xem gì đó, rõ ràng là tín hiệu “không muốn nói thêm.”

Chương Vận Nghi hiểu ý, cũng không miễn cưỡng. Cô lấy điện thoại ra, vừa hay tin nhắn của Lý Gia Việt nhảy vào:

【 Tới chưa? Có cần tôi ra đón không? 】

Cô gõ nhanh một dòng trả lời:

【 Không cần, mình đang trên xe rồi. 】

Lại có thêm một người đứng lên.

Cô gái tóc ngắn ngồi cạnh cửa sổ nghiêng người, nhỏ giọng nói:

“Phiền bạn nhường chút, mình xuống xe.”

Chương Vận Nghi lập tức thu chân, xoay người tránh chỗ. Đợi cô gái kia chen ra ngoài rồi, Vận Nghi cũng thuận thế dịch vào trong. Gần như cùng lúc, cô vươn tay kéo quai ba lô của Trần Khoát xuống khỏi vai, thúc giục:

“Nhanh lên, lớp trưởng, có chỗ rồi—ngồi đi!”

Trần Khoát còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị cô “ấn” xuống ghế. Chờ nhận ra, cậu đã yên vị, chỉ còn lại một thoáng ngẩn ngơ: rốt cuộc vừa rồi xảy ra cái gì?

Bên cạnh, Chương Vận Nghi ngồi ngay ngắn, mỉm cười nhìn cậu. Hôm nay cô mặc áo len mỏng màu nhạt, phối với quần bò tua gấu, để lộ đôi chân trắng nõn, thon gọn, vừa khéo chạm khẽ vào quần thể thao xám của cậu.

Đôi chân dài của Trần Khoát bỗng trở nên chẳng có chỗ nào để đặt.

Hai người vốn cùng lớp đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên ngồi cạnh sát đến vậy. Tai nghe vẫn phát nhạc không ngừng, dội vào màng nhĩ, còn bên cạnh lại là sự hiện diện rõ ràng của Chương Vận Nghi. Tình huống bất ngờ này khiến cậu có chút không chịu nổi.

Khi trong xe vang lên thông báo trạm tiếp theo sắp đến, Trần Khoát lập tức đứng dậy. Động tác của cậu quấy nhiễu đến Chương Vận Nghi, khiến cô đang dùng ngón tay chải nhẹ đuôi tóc cũng phải ngẩng lên, đôi mắt nghi hoặc nhìn sang, như muốn hỏi: Cậu làm sao vậy?

Trần Khoát thấp giọng nói:

“Tôi đến trạm rồi.”

Chương Vận Nghi chớp mắt, vẫy tay nhẹ, đôi mi cong cong, cười nói:

“Bye bye, ngày mai gặp ~”

“Ừ.”

Xe phanh lại, Trần Khoát không ở trạng thái tốt nhất, thân thể khẽ lảo đảo, may mà kịp vịn tay nắm mới đứng vững. Cửa sau vừa mở, cậu nhanh chóng bước xuống.

Đứng giữa con phố xa lạ, cậu mới nhận ra chỗ này không tiện bắt xe. Taxi đi ngang đều đã có khách, chẳng còn cách nào khác ngoài việc đợi chuyến xe buýt kế tiếp.

Cậu cụp mắt xuống, gửi cho bạn thân một tin nhắn:

【 Tôi đến muộn một chút, cậu đói thì cứ ăn trước, đừng chờ. 】

Tầng một trung tâm thương mại, trong tiệm McDonald’s.

Vương Tự Nhiên đang cúi đầu, tập trung hết sức vào trận game. Đột nhiên, trước mắt bị một bóng người che khuất ánh sáng. Hắn đoán được là ai, nhưng đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên:

“Ván này sắp xong rồi, ngồi trước đi.”

Trần Khoát thần sắc nhạt nhẽo, ngồi xuống đối diện.

Cậu không thúc giục, cũng không lấy điện thoại ra nghịch.

Mãi đến khi Vương Tự Nhiên lên tiếng gọi, cậu mới như bị kéo trở lại hiện thực.

“Đói chưa?” Vương Tự Nhiên nghiêng đầu, liếc sang phần ăn đôi hamburger đặt trên bàn phía sau, hỏi qua loa:

“Ăn ở đây nhé?”

“Tuỳ, đâu cũng được.” Trần Khoát đáp.

Vương Tự Nhiên lục trong cặp lấy ra mấy phiếu giảm giá, mắt lướt nhanh qua một lượt, nghiên cứu chốc lát cũng chẳng thấy suất nào hấp dẫn, đồ chơi tặng kèm dạo này hắn cũng không thích, bèn nhún vai:

“Thôi, nghỉ được có mấy hôm, ăn cơm căn-tin toàn muốn phun ra. Ăn cái gì ngon một chút đi, lên tầng 4 xem sao?”

Trần Khoát vốn cũng không quan tâm ăn gì, tâm trí nặng nề, im lặng đứng dậy theo sau Vương Tự Nhiên rời khỏi McDonald’s. Hai người nối đuôi nhau bước lên thang cuốn.

Vương Tự Nhiên còn đang suy nghĩ tầng 4 có những hàng ăn nào, định hỏi thử ý Trần Khoát. Quay đầu lại, thấy cậu nhíu mày, hắn cảm thấy lạ hiếm thế, liền hỏi:

“Có chuyện gì à?”

Hai đứa họ chơi với nhau từ nhỏ, chỉ là học khác trường cấp 3. Xét thành tích thì hai trường cũng khó phân cao thấp, mỗi đứa đều có thế mạnh riêng, thỉnh thoảng còn trao đổi tài liệu học tập.

Thang cuốn thong thả đưa họ lên cao.

Ánh đèn rực rỡ trong trung tâm thương mại sáng như ban ngày, hắt lên gương mặt Trần Khoát, soi rõ nét thất thần của cậu. Nếu là Phí Thế Kiệt hỏi, cậu chắc chắn sẽ không hé nửa lời — dù sao chuyện này có liên quan đến một nữ sinh trong lớp.

Vương Tự Nhiên thì lại khác, cậu ta học trường ngoài, mà tính cũng kín miệng.

Trần Khoát im lặng.

Điều này càng khiến Vương Tự Nhiên hiếu kỳ — không ngờ thật sự có chuyện à? Nhưng hắn cũng không gặng hỏi thêm, sợ lỡ chọc đại ca này bực, đến lúc đó cậu ta có chết cũng chẳng chịu nói một chữ.

“Có người rất kỳ lạ.”

Lên tới tầng hai, Trần Khoát hạ thấp giọng, có phần bực bội mở miệng:

“Cứ hay tìm tôi bắt chuyện mấy chuyện linh tinh.”

Đây đã là giới hạn những gì cậu chịu nói ra.

Cậu không cách nào nói thẳng với bạn thân rằng, hình như người đó luôn chú ý đến sở thích của mình, ngay cả chuyện cậu hay uống nhãn hiệu sữa nào cũng để ý.

“Nữ sinh à?” — Vương Tự Nhiên hỏi ngay.

Tuy là hỏi, nhưng giọng điệu của Vương Tự Nhiên lại chắc nịch, ngay sau đó còn buồn bực nói:

“Không đúng nha, chuyện này cậu đâu phải lần đầu gặp.”

Tính tình Trần Khoát vốn không phải kiểu phô trương, nhưng cậu lại hội tụ nhiều ưu thế dễ khiến người khác giới chú ý. Ngoại trừ việc ít nói, có chút lạnh nhạt, thì cả diện mạo lẫn thành tích đều không chê vào đâu được. Vì vậy, số nữ sinh có thiện cảm với cậu thật sự không ít, cũng chẳng thiếu người dám trực tiếp tỏ tình ngay mặt.

Theo lý mà nói, mấy chuyện này cậu ta đã quá quen rồi, sao lần này lại cứ như lần đầu bị nữ sinh thích vậy?

Trần Khoát khẽ nhéo mũi, giọng điệu mang vài phần bất đắc dĩ:

“Bạn cùng lớp.”

“Lão Phí chẳng phải nói, hồi cấp hai hay cấp ba gì đó, lớp cậu từng có nữ sinh tặng socola cho cậu còn gì? Khi đó cậu đâu có tỏ ra phiền não, trái lại bây giờ lại trông như bị làm khó vậy? Chuyện cấp hai còn xử lý gọn gàng được, lên cấp ba rồi lại chịu bó tay sao?”

Nếu nói lúc trước Vương Tự Nhiên chỉ hiếu kỳ có 10%, thì bây giờ đã tăng vọt lên 80%.

Trần Khoát: “……”

Cậu hạ giọng giải thích:

“Thứ nhất, đừng có tin mấy lời hắn nói linh tinh. Thứ hai, tôi nói rồi, đều là bạn cùng lớp…”

Thang máy vừa hay tới lầu 4.

Tầng này phần lớn đều là quán ăn, ngày thứ bảy vốn đã náo nhiệt, nhiều chỗ còn có người xếp hàng chờ chỗ ngồi. Trước cửa một tiệm ăn, một nữ sinh xinh đẹp đang ngồi trên ghế, trong tay cầm thực đơn đầy màu sắc, vẻ mặt nghiêm túc cân nhắc xem nên chọn món nào. Một nam sinh mặc áo đen quần jean cầm một cây kem ốc quế đi tới trước mặt cô, cúi người, mỉm cười đưa cây kem cho.

Trên ghế, cạnh chỗ họ đặt hai chiếc cặp sách giống nhau đều treo búp bê móc khóa.

Một con heo nhỏ màu hồng nhạt.

Một con heo nhỏ màu xám.

“Biết là các cậu cùng lớp rồi, sau đó thì sao? Cậu nói tiếp đi chứ.” Vương Tự Nhiên nghe xong, ngược lại càng nóng ruột, sao tự nhiên lại cắt ngang như vậy?

Trần Khoát khẽ dời mắt đi, im lặng vài giây, rồi mới nói:

“Coi như hôm nay tôi chưa từng nói gì cả.”

“A56, A56 có ở đây không?”

Giọng nhân viên phục vụ vang to ngay trước cửa.

“Có!” Chương Vận Nghi lập tức giơ tay, lớn tiếng đáp lại. Bên cạnh, Lý Gia Việt rất nhanh nhẹn, đã cầm sẵn hai chiếc cặp, đi theo sau lưng cô. Dưới sự dẫn đường của nhân viên, hai người băng qua hàng người đang chờ chỗ, tiến vào trong quán ăn.

Trong trung tâm thương mại người đông nghịt, nhưng trong lòng cô đang chất đầy chuyện khác, hoàn toàn không để ý thấy Trần Khoát.

Vương Tự Nhiên vẫn không hiểu gì, chỉ vô thức bị Trần Khoát kéo đi chỗ khác, gần như vòng hết cả tầng bốn.

“Khoan đã, sao tôi nghe mà chẳng hiểu gì hết? Ý cậu là hôm nay cậu chưa từng nói gì sao?”

Trần Khoát cũng mang tâm trạng hết sức phức tạp.

Nhưng không thể phủ nhận, cậu thở phào nhẹ nhõm — ít nhất thì cũng không cần phải bối rối thêm nữa.

“Đừng nhắc nữa.”

Cậu chợt nhớ lại mấy hôm trước khi đùa giỡn, Phí Thế Kiệt từng nói một câu: “Xem như hắn bệnh đi.”

Thật ra nghĩ kỹ lại, cô cũng chưa từng nói gì, dường như tất cả chỉ là cậu tự mình suy đoán, hoàn toàn không có căn cứ, đúng kiểu bắt gió bắt bóng.

“……” Vương Tự Nhiên im lặng vài giây, mới hỏi:

“Quán này được chứ? Nhiều người xếp hàng thế kia, chắc chắn là ngon.”

Trần Khoát chẳng cần nghĩ ngợi, thẳng thừng từ chối:

“Không ăn quán này.”

Hôm nay Trần Khoát thật sự không muốn vô tình chạm mặt Chương Vận Nghi nữa.

Huống chi kiểu quán phải đợi lấy số hơn hai mươi phút như thế, vốn dĩ chưa bao giờ nằm trong phạm vi lựa chọn của cậu — ăn bữa cơm thôi, chẳng đáng để lãng phí nhiều thời gian như vậy.

Vương Tự Nhiên cũng biết rõ thói quen của cậu, nên không gượng ép.

Trong trung tâm thương mại quán ăn rất nhiều, hai người chỉ tùy tiện chọn một chỗ để giải quyết bữa tối.

Bên kia, Chương Vận Nghi chọn xong món mình muốn ăn, rồi đưa bút cùng thực đơn cho Lý Gia Việt ngồi đối diện:

“Cậu xem muốn ăn gì đi. Hôm nay tôi mời.”

Học sinh phần lớn thời gian đều ở trong trường, hơn nữa bọn họ lại không cùng một trường học, cơ hội gặp mặt vốn đã chẳng nhiều. Khó khăn lắm mới có dịp đi chung, mà những chỗ để đi cũng chỉ quanh quẩn: ăn cơm, xem phim, dạo công viên. Thế nên trong giai đoạn này, chuyện ai trả tiền nhiều hơn gần như chẳng đáng để nhắc tới.

Nhưng nếu đây có lẽ là bữa cơm cuối cùng, Chương Vận Nghi vẫn muốn mình là người trả tiền.

Gia đình Lý Gia Việt cũng khá giả, tiền tiêu vặt không ít. Thế nhưng cậu ấy thích chơi game mua trang bị, lại mê sưu tầm giày bóng rổ — những sở thích này đều rất tốn kém.

“Thôi khỏi đi.” Lý Gia Việt lười liếc vào thực đơn, ánh mắt gần như dán chặt lên người cô, “Cậu đừng bận tâm đến mình. Cậu muốn ăn gì thì cứ gọi món đó. Tôi sao cũng được.”

Dù chẳng ăn gì cũng chẳng sao, chỉ cần được ngồi cạnh cô là đủ.

Chương Vận Nghi đành gọi thêm vài món mà cậu ấy thích ăn. Người phục vụ vừa ghi xong đơn, ngay sau đó đã nghe thấy Lý Gia Việt hỏi:

“Ăn xong rồi mình đi xem phim, hay đi hát karaoke?”

Nhà Lý Gia Việt mở KTV, chỉ cần một cú điện thoại là có thể đặt phòng ngay, cho dù hôm đó là cuối tuần hay ngày lễ.

“Cứ ăn xong đã rồi tính.” Chương Vận Nghi đáp.

Chương Vận Nghi thấy rõ sự non nớt, ngây ngô trên gương mặt Lý Gia Việt. Cô do dự vài giây, rồi quyết định tạm thời không nói gì để ảnh hưởng đến bữa ăn. Ăn no đã, nói chuyện sau cũng không muộn.

Lý Gia Việt thì cứ dán mắt vào cô, nhìn mãi vẫn cảm thấy chưa đủ, “Được thôi, cậu nói đi đâu thì chúng ta đi đó.”

Chương Vận Nghi thật sự không biết mình có thể trò chuyện gì với cậu ta nữa.

Thực tế, đã chia tay từ lâu, bây giờ nhớ lại, quãng thời gian yêu nhau với cậu ta, ngoài sự hoài nghi vô tận khiến cô bất đắc dĩ và bực bội, thì gần như chẳng còn ký ức nào rõ ràng. Hiện tại, bị cậu ta nhìn chằm chằm như thế, cô chỉ đành cúi đầu mở điện thoại, lướt đến tin nhắn. Nhớ ra còn có một chuyện quan trọng, cô lại ngẩng lên nhìn cậu ta:

“Đúng rồi, trước đây có phải cậu đã nạp tiền điện thoại cho tôi không?”

Ba ngày trôi qua, ngày nào cô cũng nhận được tin nhắn từ tổng đài 10086 báo nạp tiền thành công.

Hai lần năm mươi, một lần một trăm.

“Cậu không trả lời tin nhắn, tôi tưởng điện thoại cậu hết tiền rồi.” Lý Gia Việt thản nhiên nói.

Chương Vận Nghi cũng chẳng lấy làm bất ngờ:

“Hai trăm tệ, tôi đưa cậu tiền mặt, hay cậu muốn tôi nạp lại vào điện thoại cho cậu?”

“Chuyện nhỏ thôi mà.” Lý Gia Việt căn bản chẳng để tâm, điều cậu quan tâm lại là chuyện khác:

“Tôi cũng chỉ muốn cậu chịu khó nhắn lại cho tôi thôi.”

Chương Vận Nghi không đáp lại. Cô đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi nhắc:

“Tôi thấy bên kia sắp mang đồ ăn lên rồi, cậu đi rửa tay trước đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc