Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Sếp Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Trần Khoát không xem đây là chuyện gì to tát, nói bình thản:

“Không sao đâu, tất cả đều giống nhau mà.”

Hàng người phía sau dài dằng dặc, Chương Vận Nghi cũng không nghĩ ở chỗ này lôi kéo ai trả tiền là đúng, đành thôi vậy. Khi nhận trà sữa, hắn cậy mình tay dài, lướt qua cô, mỗi tay xách luôn ba ly trà sữa. Cô đành bất đắc dĩ, cho nên là cô chỉ có xếp hàng và đặt đơn.

“Tôi cầm giúp cậu ba ly đi?” Cô đi theo phía sau, len lỏi giữa đám người đang xếp hàng.

“Không cần đâu.” Trần Khoát nghiêng người tránh tay cô, giọng trầm nhẹ nhắc nhở:

“Cẩn thận đường đi.”

“Úc……”

Bên ngoài quầy, năm người kia đã chơi đỏ cả mắt, sau một lúc, Phí Thế Kiệt bay hết hai trăm ra ngoài, hắn vẫn muốn mua tiếp thì bị Trần Khoát đá vào mông:

“Điên phải không? Tiền nhiều có thể cho tôi.”

Phí Thế Kiệt gãi đầu: “……”

Con người rất dễ bị bầu không khí xung quanh ảnh hưởng, bên cạnh cậu ta đều nhao nhau hào hứng. Giờ bị Trần Khoát đá một chút, Phí Thế Kiệt khôi phục lý trí, chú ý tới trà sữa, lập tức sống lại lao tới cầm một ly, dùng ống hút uống vài ngụm, hoàn toàn thanh tỉnh.

Mọi người bắt đầu kiểm kê số lượng thu hoạch.

Đới Giai và Từ Thi Thi kiềm chế nhất, chi 20 tệ, quát quát ra 10 tệ là ngừng mua, sau đó cứ đứng quanh người khác xem. Đúng kiểu không tiêu nhiều tiền không ham.

Thẩm Minh Duệ và Phí Thế Kiệt giống nhau mua, mua, mua… nhưng do tiền tiêu vặt không đủ, chỉ có thể nhìn 30 vạn đi qua trước mặt, bóp tay chịu trận.

Vương Tự Nhiên còn “biến thái” hơn, mua mấy chục tệ xong cũng tạm dừng, đứng một bên cân nhắc xác suất trúng thưởng, thấy Trần Khoát tới, liền kéo cậu vào cuộc bàn luận sôi nổi.

Chương Vận Nghi trợn mắt:

“??”

Quá đáng quá rồi!

Ai cho phép các cậu thảo luận học tập ở đây chứ! Kéo đi, bắt ngay!!

Thẩm Minh Duệ thở dài đầy bi thương:

“Thiên hạ nào có bữa tiệc nào không tàn chứ…”

Lời còn chưa dứt, cậu ta liền ăn ngay một trận “song kích hợp lực” từ Từ Thi Thi và Chương Vận Nghi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trà sữa đã mua xong, bữa tiệc nhỏ này đương nhiên cũng đến lúc tan. Dù sao cái vụ đi ăn lẩu này vốn chỉ là tụ tập cho vui, chẳng cần thiết buổi chiều vẫn phải dính nhau không rời. Ngay cả Chương Vận Nghi cũng không có ý định miễn cưỡng níu kéo.

Ba nam sinh tạm biệt mấy cô, chẳng bao lâu sau đã lẫn vào biển người đông đúc, bóng dáng biến mất không còn thấy nữa.

Thẩm Minh Duệ nghe phong thanh các nàng muốn đi dạo phố, liền viện một cái cớ… vụng về đến nỗi buồn cười. Kiểu như đồng hồ báo thức đột nhiên reo, hay điện thoại đột ngột có cuộc gọi “khẩn cấp”. Tóm lại, cậu ta vội vàng chuồn lẹ, chạy trốn nhanh như gió.

“Không có cậu ta cũng tốt!” – Từ Thi Thi hừ một tiếng – “Tuy rằng tớ không coi cậu ấy là con trai, nhưng mà trong mắt tớ, cậu ấy cũng chẳng phải con gái. Mà đã thế thì tớ tuyệt đối không thể kéo cậu ấy đi dạo cửa hàng đồ lót được. Mùa đông tới rồi, tớ định mua mấy cái áo giữ nhiệt có lót ngực, như vậy thì mỗi ngày không cần mặc thêm áo ngực nữa, đỡ phiền phức!”

Nghe hai chữ “áo ngực”, vành tai Đới Giai lập tức đỏ bừng. Cô căng thẳng liếc trái liếc phải, xác nhận không ai xung quanh chú ý đến các nàng, mới thở phào một hơi.

Chương Vận Nghi vội phụ họa:

“Cái này hay đó, có lý lắm!”

Từ Thi Thi lại tiếp tục than vãn:

“Áo ngực mặc khó chịu chết đi được. Giá mà ngực nhỏ một chút thì tốt rồi, chẳng cần phiền toái như thế.”

Đới Giai: “???”

Ở trường, cô cùng Từ Thi Thi cũng từng tán gẫu qua loa, dù sao hai người vẫn có điểm chung. Nhưng mấy chuyện tán gẫu ấy đều rất đơn giản, cô thế nào cũng không ngờ, rời khỏi khuôn viên rồi thì Từ Thi Thi lại lộ ra cái dáng vẻ “khác hẳn” như thế này!

Chương Vận Nghi hừ cười, chọc ghẹo:

“Đưa tớ đi, tớ lén tráo cho cậu một ly ~”

Đới Giai: “???”

Chương Vận Nghi, cậu…

Cô nàng bất giác rơi vào trầm tư, nhưng rất nhanh đã bị Chương Vận Nghi cùng Từ Thi Thi kéo đi, cùng nhau vui vẻ len lỏi qua hết hàng quán nhỏ này đến tiệm nhỏ khác. Một buổi chiều, trong tiếng cười ríu rít, đã vèo cái trôi qua.

Khi xếp hàng tính tiền, chán đến phát mệt, Chương Vận Nghi liếc nhìn khắp nơi. Có thể nói sao nhỉ? Ngoại trừ kỳ thi đại học đáng chết, cô rất thích hiện tại. Những cảnh cũ chỉ còn mơ hồ trong trí nhớ, giờ đây mọi thứ diễn ra đều chân thật trên mặt đất.

Các cửa hàng san sát nhau, trước mắt đều tỏa ra niềm vui rạng rỡ.

Bạn tốt kéo tay cô đi dạo phố, khe khẽ nói nhỏ vài câu.

Sau giờ ngọ, ánh nắng chiếu xuống, cùng chụm đầu ăn mấy viên bạch tuộc nhỏ, mang theo vài món đồ trang sức buồn cười, đứng trước gương cười ha ha.

Cô rất muốn dùng đôi mắt ghi nhớ lại tất cả hình ảnh này. Là những cảnh tượng trước đây cô cảm thấy đơn giản tầm thường.

Đến lượt Đới Giai thanh toán, Chương Vận Nghi mới lưu luyến không rời thu hồi tầm mắt, lơ đãng liếc nhìn nhân viên cửa hàng đang quét mã một chiếc hộp màu hồng nhạt. Ban đầu cô còn không nhận ra đó là thứ gì, lại tò mò nhìn đi nhìn lại vài lần, nhận ra đây là xịt thơm miệng khi khó chịu. Mua thứ đồ chơi này làm gì vậy?

Nhưng cũng chỉ hoang mang vài giây.

Phía sau, Từ Thi Thi chụp lấy cô, nhắn:

“Buổi tối nhà tớ, nếu Thái hậu gọi điện, cậu chỉ cần nói là tớ cùng cậu đi nhé.”

Chương Vận Nghi biết Từ Thi Thi muốn cô yểm trợ để đi chơi, lập tức tra khảo:

“Cậu muốn làm gì?”

Từ Thi Thi hiển nhiên trả lời:

“Đi tìm tiệm net gần nhà chơi game, một tấc thời gian là một tấc vàng mà!”

Chương Vận Nghi vừa hâm mộ vừa ghen tị, nhưng ngoài miệng vẫn khuyên:

“Cậu kiềm chế một chút đi.”

Từ Thi Thi mỉm cười, nhỏ giọng mà đầy ác ý:

“Tớ không cần kiềm chế đâu, lần này thi tháng đứng thứ 17 của lớp đó.”

Cô nàng cũng coi như nhìn ra. Chương Vận Nghi vốn chẳng đặt nặng chuyện trong lòng, vẻ ngoài luôn rộng rãi. Tỷ tỷ này vẫn luôn vui tươi, trái tim cũng mạnh mẽ, nên khi nói chuyện phiếm cũng không cần quá cẩn trọng.

Chương Vận Nghi tức giận:

“Cậu là ma quỷ sao?” – cô vung tay định “tấn công” Từ Thi Thi.

“Tớ là thiên sứ, hôm nay còn mời cậu ăn cái lẩu thiên sứ nữa kia kìa!”

“Được rồi, thôi đi thôi.” – Đới Giai đã thanh toán xong, lùi ra một bên, dẫn theo những túi đồ đáng yêu, nhẹ giọng nhắc nhở các cô.

Chương Vận Nghi không trêu Từ Thi Thi nữa, đi trước một bước. Cô mua đồ cũng chẳng ít. Sự thật chứng minh rằng, trở lại 17 tuổi thì thật sự là 17 tuổi, dù rổ nhỏ chỉ là một ít đồ chơi cho vui, nhưng cô vẫn nóng đầu mà hăng hái mua.

Ba người chiến thắng trở về, lên xe điện ngầm mỗi người một chỗ đứng.

Hôm nay, Chương Vận Nghi canh về lúc 8 giờ. Theo Doãn nữ sĩ nói thì, nghỉ ngơi không có nghĩa cô có thể lêu lổng thoải mái.

Từ Thi Thi vội vàng cắm đầu vào game, Đới Giai vuốt đuôi tóc, nói muốn đi tiệm cắt tóc để làm tóc mỏng bớt, vì hiện tại tóc quá dày, thực sự khiến cô nàng phiền não.

Chương Vận Nghi nhăn mặt, muốn nói lại thôi:

Đới Giai trêu cô:

“Vậy cậu cũng ghi lại đi nhé.”

Từ Thi Thi duỗi tay nắm lấy tóc Đới Giai, nói:

“Thật là nhiều, gội đầu phiền chết đi được.”

“Đúng thế, làm khô còn phiền hơn nữa.”

Sau vài câu ríu rít, Đới Giai và Từ Thi Thi vẫn đồng hành một đoạn đường, còn Chương Vận Nghi may mắn vận khí tốt, chỉ sau hai trạm đã nhanh chóng giành được một chỗ ngồi. Đường về nhà có chút nhàm chán, cô nghịch nghịch túi đồ đã mua, phát hiện có một món đồ không thuộc về mình.

Băng cổ tay vận động!

Gặp quỷ sao!

Cô vội vàng tìm hoá đơn, từng cái đối chiếu, xác nhận rằng có băng cổ tay vận động. Sau khi lục lại hồi ức càng khẳng định chắc chắn không phải mình bỏ vào, suy đoán đủ kiểu cuối cùng kết luận có lẽ trong tiệm đông người chen chúc, ai đó vô tình ném nhầm.

Cửa hàng này cũng có thể trả hàng.

Cô nghĩ một chút, thấy phiền phức cũng nên thôi, dù sao món đồ không quý giá lắm, cô vẫn có thể tiếp nhận trong phạm vi cho phép.

Bùm bùm, bùm bùm!

Trước bàn phím máy tính, các phím đều bị gõ nát. Ba nam sinh đầu đội tai nghe phía bên kia thường xuyên gào rống. Đến như Trần Khoát chẳng bao giờ mắng người cũng phải phát cáu. Vừa lúc màn hình nhắc nhở kịp thời phải nạp phí bổ sung, cậu bực mình, tháo tai nghe xuống, rời khỏi trò chơi, lười nhác dựa lưng vào ghế, bình ổn lại tâm trạng vừa nát nhừ. Cầm lấy điện thoại bên cạnh, cậu đứng dậy nói với Vương Tự Nhiên và Phí Thế Kiệt:

“Các cậu tiếp tục chơi đi, tôi có việc đi trước.”

“Cái gì cơ?” – Vương Tự Nhiên nhao nhao, thỉnh thoảng lại chửi vài câu, “Sớm thế? Không phải nói chơi tới bốn giờ sao?”

“Ai nói thế.”

Trần Khoát chỉ định chơi hai tiếng, lúc này cũng không muốn nhiều lời vô nghĩa. Việc này chẳng liên quan gì đến Vương Tự Nhiên.

Phí Thế Kiệt hô to:

“Được rồi, tiện thể cậu nhắn với quản lý tiệm giúp bọn tớ hai bát mì gói nhé!”

Trần Khoát không tỏ ý kiến gì.

Tuy vậy, vẫn thuận tiện đi nhắn một tiếng, thanh toán tiền xong, còn thừa hơi cho hai thùng cơm kia thêm trứng kho, xúc xích và một lon Coca.

Ánh hoàng hôn màu cam rực rỡ rơi đầy khắp nơi. Trần Khoát lại ấn điện thoại, nhìn thời gian, hồi thần một chút. Sau khoảng mười phút, cậu vào trạm tàu điện ngầm, đổi hai tuyến, chờ khi vịn thang máy ra khỏi ga tàu, trời cũng đã tối sầm.

Ngày mai cậu chưa chắc đã có thời gian, cũng không chắc lớp học bổ túc kia có người hay không. Nhưng đã hứa giúp cô hỏi rõ mấy chi tiết đó, thì nhất định phải làm cho đến nơi đến chốn.

Dựa theo ký ức, lại thuận miệng hỏi thăm vài người đi đường, băng qua mấy vạch sang đường, cậu đi tới tiểu khu mà trước đây từng vô tình bước vào khi chơi bóng.

Thấy đèn phòng bảo vệ còn sáng, cậu lễ phép gõ cửa. Bác bảo vệ trực ban bưng chén trà bước ra, hỏi:

“Có việc gì vậy cháu?”

“Chào chú,” Trần Khoát lựa lời, “lần trước cháu có thấy ở đây mấy thầy cô mở lớp học thêm, mà không rõ ở khu nào. Chú có thể chỉ giúp cháu một chút không?”

Ở Giang Châu, lớp học bổ túc mọc lên khắp nơi.

Một khi có tiếng lành đồn xa thì ít nhất người sống quanh đó đều biết. Cậu cũng không chắc chất lượng dạy của thầy cô ở đây thế nào, nhưng nếu có thể nghe được từ miệng bác bảo vệ, thì cũng coi như một thu hoạch ngoài dự liệu.

Bác bảo vệ cười:

“Cháu nói lớp học thêm của cô Dư à? Trùng hợp thật, cháu gái tôi cũng học ở đó.”

Nói rồi ông hơi nghiêng người ra ngoài, giơ tay chỉ:

“Cháu cứ đi dọc con đường này, tới tận cuối, số 2 tòa nhà 21.”

Cậu ghi nhớ, rồi hạ giọng hỏi thêm:

“Ở đó dạy có ổn không ạ?”

“Ổn thế nào thì ta không dám chắc, nhưng cháu gái ta bảo là nghe hiểu được.”

“……”

Trên thực tế, Trần Khoát cũng không thật sự giỏi trong việc giao tiếp với người lạ. Sau khi nói lời cảm ơn với bác bảo vệ, cậu bước về phía tòa 21, đồng thời quan sát khu tiểu khu này. Nơi đây hẳn có mấy cổng, mỗi cổng đều có phòng bảo an, tỷ lệ cư dân vào ở khá cao. Trên đường có không ít ông bà dắt cháu, đẩy xe nôi đi dạo, môi trường sinh hoạt cũng không tệ.

Hôm nay là ngày thứ hai sau Quốc khánh, lớp học bổ túc không có buổi học nào. Nhưng khi hỏi thăm hàng xóm, cậu biết được cô Dư cũng sống trong tiểu khu này. Sau khi dò hỏi vài vòng, cậu đã thuận lợi tìm đến nhà cô, may mà trong nhà có người.

Cậu hỏi rõ ràng mức học phí, lịch học cũng như cách liên lạc, rồi ghi lại tất cả vào điện thoại.

Ngoài việc đó ra, cậu còn tiện đường đi dạo quanh khu vực phụ cận, xem qua trạm xe buýt, ga tàu điện ngầm. Hoạt động buổi tối cũng khá đông, nhưng khoảng cách tới tiểu khu lại khá xa. Cậu đều ghi nhận sơ lược, rồi dưới ánh trăng, bước lên con đường trở về nhà, trong đầu vẫn suy nghĩ liệu có bỏ sót tin tức gì không.

Về nhà tắm rửa xong, cậu lục trong ngăn kéo tìm một tờ giấy nháp, mở nắp bút, đem toàn bộ những thông tin đã tìm hiểu được viết xuống. Cách này so với chỉ ghi nhớ trong đầu thì rõ ràng hơn nhiều. Nước còn chưa kịp lau khô trên tóc nhỏ xuống giấy, làm nhòe vài chữ.

Cậu nhíu mày dừng lại, bực bội vò tóc, rồi đành phải lấy thêm một tờ giấy nháp khác. Lần này, trước khi đặt bút, cậu đứng dậy ra khỏi phòng, vào nhà vệ sinh lấy khăn khô lau tóc ướt.

Coi như hôm nay cảm ơn sữa bò đi.

Cậu nghĩ như vậy.

Ngày hôm sau.

Chương Vận Nghi ngủ đến khi tự nhiên tỉnh dậy, rồi bắt xe sang nhà ông bà nội cọ cơm. Ở nhà mình, cô chỉ là tiểu công chúa; nhưng đến nhà ông bà nội, cô lập tức biến thành thổ hoàng đế.

Nếu không phải cô kiên quyết nói sắp đến giờ phải đi, ông nội bà nội còn nhất quyết bắt cô ăn xong cơm chiều mới cho đi. Cô khuyên mãi, cực lực giải thích phải về trường tham gia tiết tự học buổi tối. Hai vị tổ tông lại còn nghiêm giọng:

“Hiệu trưởng trường các cháu là ai? Ta phải gọi điện hỏi rõ, có phải định không cho bọn nhỏ ăn cơm phải không? Ông trời ơi, cơm không cho ăn? Ăn thì không đủ no, ngủ cũng không đủ giấc, học hành chó má gì nữa chứ!”

Trường học nói là cho nghỉ ba ngày, nhưng trên thực tế chỉ có hai.

Chương Vận Nghi xem dự báo thời tiết, buổi chiều bắt đầu hạ nhiệt, hai ngày tới chênh lệch nhiệt độ trong ngày cao đến hơn mười độ. Cô phải về ký túc xá sắp xếp hành lý, thay chăn đệm dày, màn cũng phải gỡ xuống, từng việc một đều không ít. Buổi tối vẫn còn tiết tự học như thường lệ, có nghĩa là cô buổi chiều không thể quá bốn giờ đã phải có mặt ở trường.

Ba ngày nghỉ mà gọt bớt đi, tính ra chẳng khác nào chỉ còn hai!

Mạng sống học sinh lớp 12 chẳng lẽ không phải là mạng chắc?

Trong lòng Chương Vận Nghi vỗ tay khen thầm: “Chửi hay lắm, mắng quá chuẩn”, nhưng cuối cùng vẫn phải cam chịu, sớm sớm để ba chở đi học.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc