Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Lại Thập Niên 70, Tôi Gả Cho Kẻ Thù Của Chồng Trước Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

"Trường tiểu học Huyện Thành bên kia cần tuyển một giáo viên dạy thay, tuy đãi ngộ không bằng giáo viên chính thức nhưng vẫn tốt hơn về quê làm nông, nếu em hứng thú, tôi có thể giới thiệu cho em."

"Tất nhiên là em hứng thú, cảm ơn thầy Phương, thầy đúng là quý nhân của em." Lâm Sương kích động nói.

Lâm Sương còn nhớ, kiếp trước khi cô đến trường để bỏ học, Phương Chí Huy đã mắng cô một trận. Lúc đó cô chỉ thấy buồn, bây giờ mới biết, ông ấy là hận sắt không tôi thành thép, là thật lòng đối xử với cô.

"Đó là do em có năng lực, nếu không tôi cũng không giới thiệu em." Phương Chí Huy vốn nghiêm khắc nhưng lúc này trên mặt lại lộ ra vẻ từ ái: "Đến lúc đó nếu được chọn thì hãy làm tốt, đừng để tôi mất mặt."

"Đương nhiên rồi, em nhất định sẽ không phụ lòng thầy."

Mặc dù lời nói của Phương Chí Huy còn chừa lại đường lui nhưng cô biết, hiệu trưởng trường tiểu học Huyện Thành là bố vợ của ông ấy, chỉ cần ông ấy chịu giới thiệu thì chuyện này coi như đã xong.

Bây giờ còn hai năm nữa mới đến thời kỳ cải cách mở cửa, hai năm này cô không thể ở nhà ăn cơm không nhưng cô đã nhiều năm không làm nông, lại được Thẩm Khoát chiều chuộng năm năm, để cô về làm việc thì cô không muốn chút nào.

Không ngờ hôm nay đã giải quyết được vấn đề công việc, quả thực là trời không phụ lòng người.

Cả ngày hôm sau, Lâm Sương đều sống rất thoải mái.

Sách giáo khoa lớp 12 đã học xong từ lâu, bây giờ lên lớp chỉ là ôn tập. Mặc dù đã nhiều năm không xem sách giáo khoa nhưng kiến thức lúc này không khó, cô xem lại vài lần, làm thêm vài bài tập là nhớ lại được.

Cô thường xuyên đứng trong top 10 của khối không phải là hư danh, nếu không phải kỳ thi đại học vẫn chưa khôi phục, chắc chắn cô sẽ được trường huyện coi là thí sinh hạt giống cho kỳ thi đại học.

Còn về các bạn học trong lớp, cô không nói chuyện được với mấy ai. Dù sao thì người thành phố, phần lớn đều coi thường cô là đứa nhà quê, nhưng cô lại học giỏi hơn họ, nên càng không được lòng họ.

Không cần giao lưu, cô vẫn rất vui vẻ, sau khi tan học buổi chiều, cô ăn tối ở Học hiệu thực đường, tranh thủ trời còn sáng, cô đến hẻm nhỏ chợ đen mua đồ.

Hai tháng nghỉ hè này cô mới ở nhà ăn, cô không cần mua nhiều lương thực, gạo trong nhà cũng còn 1/3. Cô chủ yếu muốn mua ít bột mì tinh, trứng, còn có các loại gia vị như đường trắng, lúc rảnh rỗi sẽ cải thiện bữa ăn cho mình.

Vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng về đến nhà trước khi trời tối hẳn, chỉ là cô vừa mở cửa, đã nghe Hiệp Duy Cần ở sau lưng cô gọi: "Sương Sương, em về rồi à?"

Tình cảm của Hiệp Duy Cần dành cho Lâm Sương có phần phức tạp.

Cô là người phụ nữ đẹp nhất mà anh ta từng gặp, anh ta là một người đàn ông bình thường, động lòng với cô là chuyện bình thường.

Nhưng anh ta lại có chút sợ cô, những người lớn tuổi trong làng đều lén lút nói cô khắc mệnh, đến nỗi Lục Anh liên tiếp sảy thai hai đứa con rồi không thể mang thai nữa, thậm chí cuối cùng cha mẹ cô cũng bị cô khắc chết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc