Vì bị những lời nói đó tác động, cộng thêm sự mềm yếu, cô đã đồng ý với mẹ, chấp nhận lấy chồng. Nhưng cuộc sống sau khi cưới hoàn toàn không như những gì mẹ cô vẽ ra. Người đàn ông kia không chỉ lớn tuổi mà còn nghiện rượu. Mỗi khi say hắn ta liền trút mọi cơn tức giận lên cô bằng bạo lực.
Khi không thể chịu đựng nổi, cô về nhà mẹ ruột để kể khổ.
Nhưng mẹ cô lại thản nhiên bảo:
"Thanh Vân à, đàn ông ai chẳng vậy. Con chịu nhịn một chút, sống hòa thuận với chồng. Sau này có con rồi cậu ta sẽ thay đổi thôi."
Cô đã không biết rằng, bạo lực gia đình không phải thứ có thể thay đổi chỉ vì sự nhẫn nhịn. Ngược lại, sự cam chịu của cô càng khiến hắn ta trở nên tàn nhẫn hơn.
"Thanh Vân à, mẹ nói thật đấy. Cuộc sống ở quê cực khổ vô cùng. Sáng sớm chưa kịp thấy mặt trời đã phải ra đồng kiếm công điểm, đến khi mặt trời lặn mới được về. Mẹ là vì thương con nên mới cố thuyết phục con lấy chồng."
Lâm Thanh Vân nghe những lời này mà chẳng chút động lòng. Cô biết, dù việc xuống quê có vất vả đến đâu, cũng chẳng thể tồi tệ bằng việc phải sống cả đời với một người chồng vũ phu.
Dù trong lòng đã quyết, cô vẫn giữ vẻ mặt sợ hãi, như thể đang bị những lời mẹ dọa dẫm làm cho bối rối.
"Mẹ ơi, dưới quê thực sự khổ như vậy sao?" Lâm Thanh Vân yếu ớt lên tiếng, giả như vẫn đang đấu tranh lần cuối.
Thấy biểu hiện của cô, mẹ cô liền nở một nụ cười đắc ý. Trong lòng bà thầm nghĩ: Con gái thì vẫn chỉ là con gái, dù có làm loạn thế nào, cuối cùng cũng phải ngoan ngoãn nghe lời mình thôi.
Dù vậy, ngoài mặt bà vẫn làm ra vẻ thật thà:
"Đương nhiên là thật, sao mẹ có thể lừa con được?"
Lâm Thanh Vân lập tức cụp mắt xuống, vẻ mặt dần trở nên u ám, như thể đã phải chấp nhận một thực tế không thể trốn tránh. Cuối cùng, cô lên tiếng:
"Được, vậy con nghe theo mẹ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)