Ban đầu, Ngu Tầm Ca chỉ đơn thuần muốn làm cho kẻ thù khó chịu nên mới hao tổn HP để dùng kỹ năng. Nhưng giờ đây, cô đã hạ quyết tâm, dù phải uống thuốc cô cũng phải trộm bằng được đến khi nào không thể lấy thêm may mắn từ Tô Nhất Đồng nữa mới thôi!
Đây là cơ hội cực kỳ hiếm có. Không, phải nói là rất có thể đây là cơ hội duy nhất để cô trộm được may mắn.
May mắn vốn đã khó trở thành chỉ số cao nhất trên bảng thuộc tính. Sau này khi mọi người bắt đầu lên cấp và nhận điểm thuộc tính, mỗi cấp là năm điểm, chỉ cần tiện tay cộng vào thế mạnh của bản thân thì tình huống kiểu này gần như sẽ không xảy ra nữa.
Nhưng càng như vậy, cô càng không được nóng vội. Thế lực nhà họ Tô hiện giờ không phải thứ cô có thể đụng vào. Nhờ hiệu ứng bị động của "Đạo Thần", người bị cô trộm phải một ngày sau mới nhớ ra mình đã mất đồ.
Nhưng nhà họ Tô quá lớn. Sau này, cô không chỉ trộm đồ của Tô Nhất Đồng mà còn nhắm vào Ngu Tầm Hoan và đám anh em xung quanh cậu ta. Nếu lần nào đồ mất mà hôm trước Ngu Tầm Ca đều ở đó rất lâu, thỉnh thoảng lại lén rời đi một chút để uống thuốc trị thương, thì quả thật quá dễ gây nghi ngờ.
Mà kiểu chuyện này đương nhiên phải chú ý ngay từ lần trộm đầu tiên. Ngu Tầm Ca chưa bao giờ tin vào may mắn.
Vì vậy, trong một tiếng tiếp theo, Ngu Tầm Ca chỉ đóng vai "linh vật", thỉnh thoảng buông vài câu chúc phúc. Chẳng bao lâu sau, bữa cơm kết thúc, mọi người ngồi lại trò chuyện tiếp. Ngu Tầm Ca lập tức điều khiển chim họa mi dùng điện thoại phụ của mình gọi vào máy chính, rồi giả vờ có việc phải ra ngoài làm, rời khỏi nhà.
Cô đi thang máy xuống dưới, thản nhiên lái xe rời khỏi khu chung cư trước mặt camera an ninh.
Nửa tiếng sau, Ngu Tầm Ca đã nhai thịt khô hồi đầy HP. Cô dùng kỹ năng ngụy trang biến thành một người đàn ông trung niên lực lưỡng, rồi quay lại khu nhà, đi cầu thang bộ lên tầng nhà họ Ngu.
Thông qua chim họa mi để lại trong nhà, cô thấy tầng một không có ai. Không biết mấy người đó có nhiều bí mật gì mà tất cả đều đang tụ tập trong thư phòng nói chuyện.
Nhờ chim họa mi, cô chỉ loáng thoáng nghe được mấy chữ như "nhà họ Ngu", "nhà họ Tô", "ở rể".
Hành lang không có camera, nhưng trên cửa chống trộm nhà nào bây giờ cũng có camera tích hợp.
Ngu Tầm Ca lục trong ba lô ra một chai thuốc ẩn thân sơ cấp rồi uống. Loại thuốc này chỉ giúp tàng hình được năm phút, thời gian hồi chiêu là bảy phút, nên khi dùng lúc nào cũng phải canh thời gian cho kỹ.
Sau khi uống thuốc, không chỉ bản thân cô biến mất mà cả những vật cô mang theo lúc uống cũng vì hiệu lực thuốc mà tàng hình luôn. Cô bước tới, rút chiếc chìa khóa vô hình ra mở cửa nhà họ Ngu.
Cánh cửa lớn như bị gió đẩy hé ra một khe, rồi lại chậm rãi khép vào.
Ngu Tầm Ca canh chuẩn thời gian, đi tới thư phòng. Cửa thư phòng thậm chí còn chưa đóng.
Ngu Thanh Sơn đang ngồi sau bàn làm việc, còn Dịch Thu Quả và mấy người kia ngồi trên sofa, ai nấy đều mang vẻ mặt thoải mái vui vẻ.
Ngu Tầm Ca nhẹ nhàng tiến lại gần phía Tô Nhất Đồng. Đúng lúc Ngu Tầm Hoan giơ tay ôm vai cô ta, cô bắt đầu điên cuồng thực hiện kỹ năng trộm!
Liên tiếp bốn lần, trộm đến mức mặt tái nhợt, HP tụt xuống chỉ còn hai mươi phần trăm. Cô vội uống một bình dược tề trị thương sơ cấp, HP hồi phục lại tám mươi phần trăm, rồi tiếp tục!
Lại thêm ba lần liên tiếp!
Thành công! Ngu Tầm Ca liếc nhìn, trong lòng mừng như điên: lại là may mắn!
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là càng trộm càng may?
Trong đầu Ngu Tầm Ca không ngừng niệm thời gian. Lúc này còn hai phút nữa hiệu lực tàng hình mới hết. Cô nhẹ nhàng rút lui khỏi phòng, đi tới phòng ngủ của Ngu Tầm Hoan, vén tấm ga trải xuống tận mép giường lên rồi chui vào gầm.
Lúc này, chỉ số may mắn trên bảng cá nhân của cô đã cao tới mười điểm, phía sau còn hiện thêm hai chữ: giá trị tối đa.
Ngu Tầm Ca vừa nằm xuống không bao lâu thì thuốc ẩn thân hết hiệu lực. Cô vừa nhai thịt khô để nhanh chóng bổ máu, vừa lặng lẽ chờ thời gian hồi của dược tề trị thương sơ cấp kết thúc. Nhờ hiệu quả của thịt, mỗi phút HP của cô hồi được năm điểm.
Năm phút sau, khi thuốc hết hồi chiêu, HP của cô đã hồi lên bốn mươi lăm phần trăm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

