“Bài cao” là năm lá bài không có quân bài nào trùng nhau, còn “Royal Flush” là một sảnh thùng gồm những quân bài cao nhất cùng một màu.
Gã đàn ông xăm trổ nhìn cô một cái, không đáp lại. Ngược lại, ông chú hói nhiệt tình giải thích. Không chỉ cô gái đuôi ngựa, mà cả anh chàng đeo kính, cô gái công sở và anh chàng wolf tail ngồi bên chưa lên tiếng cũng nhìn về phía ông ta, chắc chắn là chẳng ai hiểu quy tắc cả.
Chỉ có Phúc Thành vẫn vắt chân lên ghế, ngồi tựa lưng, uể oải ngáp một cái. Đưa mắt nhìn thoáng qua, thấy Văn Vô Miên đang quan sát mình.
Người bình thường khi phát hiện có người lạ đang nhìn mình, sẽ hoặc là quay đi, giả vờ không thấy, hoặc là nhìn lại khiến người kia phải nhìn đi chỗ khác. Nhưng Phúc Thành không làm cả hai điều này, anh bắt chước động tác của Phá Quân, nghịch ngợm nháy mắt với cô, rồi lại nở nụ cười, toàn thân toát lên vẻ "Chào mừng bạn đến nhìn tôi".
Văn Vô Miên: “……”
Một người kỳ lạ.
Phá Quân lặng lẽ nghe ông chú hói giải thích về các loại bài, rồi nhẹ nhàng gật đầu, như thể đang đồng ý với con người. Sau đó, nó lại lên tiếng:
【Khi trò chơi bắt đầu, 52 lá bài sẽ được lật úp trên bàn. Người chơi có thể tự do chọn đối thủ để đối đầu, chỉ cần lật ra 5 lá bài và so sánh với bộ bài của đối thủ. Ai có bộ bài lớn hơn sẽ thắng, và có thể trở lại thế giới thực.】
【Sao rồi? Có đơn giản không nào?】
Phá Quân mở to mắt, chờ mọi người thừa nhận. Tuy nhiên, cả đám đều im lặng mất cả nửa phút. Cuối cùng, lại là cô gái đuôi ngựa, giọng run rẩy: “Vậy nếu… thua thì sao…”
【Thua à——】
Phá Quân nheo mắt lại, rồi uốn éo cơ thể:
【Thua thì chết thôi. Có mỗi một mạng mà.】
Quả đúng như vậy, Phá Quân – cái thứ không coi công nghệ hiện đại ra gì – thì chắc chắn cũng chẳng có chút lòng thương xót nào đối với mạng sống con người.
Mọi người không khỏi nhớ lại kết cục của những người thua trong trò chơi trước đó, mồ hôi lạnh toát ra như suối.
“Khoan đã!” Văn Vô Miên đột nhiên lên tiếng: “Cậu nói thắng thì sẽ trở lại thế giới thực, vậy bây giờ chúng ta đang ở đâu? Thế giới ảo à?”
Phá Quân liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý:
【Tất nhiên là không——】
Ngay lập tức, nó phấn khích xoay vòng trên không gian rộng lớn trước bàn, tạo ra một cơn gió ấm thổi bay tóc của mọi người.
【Các vị, đây là “Địa Ngục” đấy! Các người đang đứng ở nơi chân thực nhất trên thế giới, không thấy kích động sao?!】
“……” Vừa dứt lời, một tiếng “thùng” vang lên. Ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết của anh chàng đeo kính:
“Chị? Chị sao rồi? Chị? Chị!”
“Chẳng ích gì đâu, cô ấy không thở được rồi, đỡ đầu cao lên có tác dụng gì?” Cô gái đuôi ngựa cau mày nói.
“Vậy cô bảo làm sao?” Ông chú hói hơi khó chịu, “Cô làm CPR đi?”
Cô gái đuôi ngựa lập tức im bặt, quay đi rồi lẩm bẩm: “Cái đó liên quan gì đến tôi.”
“Phải làm sao… phải làm sao…” Anh chàng đeo kính hoảng loạn, thậm chí quên mất sợ Phá Quân: “Cậu cứu chị tôi đi, được không… chị tôi có bệnh tim mà!”
【Tôi?】
Phá Quân cười nham nhở:
【Tôi tại sao phải cứu cô ấy? Chết rồi chẳng phải tốt hơn sao?】
“Cậu…”
Anh chàng đeo kính ôm chặt chị mình, không nghĩ ra được cách nào.
Trong khi rối loạn, anh ta cảm thấy có ai đó kéo mạnh ở sau gáy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)