“Thừa Chí, anh đừng tức giận, Tiểu Cẩm dù sao cũng còn nhỏ, phạm sai lầm cũng là bình thường. Nếu trường Nhất Trung không được thì đổi trường khác."
"Chú họ em đang làm việc ở Tam Trung, để em hỏi thử xem có chuyển Tiểu Cẩm qua đó không.”
Tiêu Thừa Chí trừng mắt nhìn Tiêu Cẩm, ánh mắt như đang nhìn thứ rác rưởi, hừ lạnh một tiếng:
“Nhỏ cái gì? Em nói xem nó đánh nhau với người ta bao nhiêu lần rồi? Quả nhiên giống hệt mẹ nó, chẳng ra gì, làm anh mất hết mặt mũi!”
Giọng nói Tiêu Thừa Chí tràn đầy chán ghét, không hề che giấu.
Nghe vậy, Liễu Mạn khẽ liếc Tiêu Cẩm một cái, khóe môi cong lên đầy ẩn ý, trong mắt lộ ra sự chế giễu.
Tiêu Thừa Chí lạnh lùng nhìn Tiêu Cẩm, nói tiếp:
“Nếu đã không muốn học thì khỏi cần học nữa, ngày mai thu dọn đồ đạc, về quê cho tao.”
“Thừa Chí!!”
Liễu Mạn giả vờ kinh ngạc, che miệng lại.
Sau đó bà ta quay sang Tiêu Cẩm, làm ra vẻ vô cùng lo lắng:
“Nhanh lên, Tiểu Cẩm, con mau xin lỗi ba con đi.”
Xin lỗi? Xin lỗi gì? Đánh nhau? Ai? Tôi sao?
Tiêu Cẩm vừa chống lại cơn đau trong đầu, vừa cố gắng phân tích những gì vừa nghe được.
Đánh nhau? Cô vốn không thích đánh nhau. Gặp được phiền phức, cô luôn chọn cách trực tiếp giết.
Hơn nữa, chẳng phải mình đã chết rồi sao?
Cô nhớ rất rõ, trong trận phòng thủ căn cứ, cô đã cùng tang thi vương đồng quy vu tận, tự bạo dị năng hạch, theo lý mà nói ngay cả thi thể cũng không còn.
Ngay sau đó, một luồng ký ức không thuộc về cô ồ ạt tràn vào đầu.
Nhưng sự im lặng của Tiêu Cẩm, lại bị Tiêu Thừa Chí xem là cố chấp không chịu nhận sai, cơn giận càng bùng lên dữ dội.
Ông ta vung tay:
“Không cần xin lỗi nữa! Hôm nay nói gì cũng phải về! Không phải cứng lắm sao? Từ giờ cũng đừng hòng nhận tiền sinh hoạt nữa! Tao xem mày rời khỏi nhà họ Tiêu thì sống kiểu gì!”
Ổn rồi!
Liễu Mạn bên cạnh mắt sáng lên, khóe miệng gần như không kìm được.
Bà ta nheo mắt nhìn Sở Cẩm, trong lòng cười lạnh. Một đứa không mẹ, không nhà ngoại chống lưng, thì lấy gì mà đấu với con trai mình? Chỉ cần chút thủ đoạn là có thể đá nó ra khỏi Tiêu gia.
Hai người lạnh lùng đứng nhìn, chờ Tiêu Cẩm khóc lóc quỳ xuống cầu xin. Trong suy nghĩ của họ, đứa trẻ lớn lên trong gia tộc quyền quý, chắc chắn hiểu rõ ý nghĩa của những lời này.
Nhưng ngay sau đó, Tiêu Cẩm đột nhiên ngẩng đầu nhìn hai người.
Chỉ một ánh mắt, hai người lập tức quên hết mọi thứ, ý thức như bị kéo xuống một hố sâu vô tận, lạnh lẽo như băng xâm nhập toàn thân.
Tiêu Cẩm lúc này đang xử lý ký ức đột ngột xuất hiện trong đầu, hoàn toàn không có thời gian để ý họ đang nói gì, nhưng cô rất ghét giọng điệu của hai người này.
Phải biết rằng, từ sau khi cô trở thành cường giả số một thời mạt thế, đã rất lâu rồi không ai dám dùng thái độ như vậy nói chuyện với cô.
Cô ngẩng đầu lên, thân thể vốn hơi co lại lập tức thẳng đứng.
Đôi mắt đen tuyền lạnh lẽo, nhìn thẳng Tiêu Thừa Chí và Liễu Mạn. Trong ánh mắt ấy, là sát ý băng lãnh hòa lẫn sự thờ ơ đối với nhân tính, khiến hai người lập tức cứng đờ.
Tiêu Cẩm lạnh nhạt mở miệng:
“Câm miệng, phiền chết đi được!”
Giọng nói mang âm sắc trầm thấp, hơi khàn, vì không kiên nhẫn mà mang theo chút lạnh lẽo cảnh cáo, đôi mắt đen kịt như vô tận vực sâu.
Ngay sau đó, Tiêu Cẩm đứng dậy, mở cửa rồi bước thẳng ra ngoài.
Trong phòng khách rơi vào im lặng chết chóc.
Không biết qua bao lâu, cảm giác áp lực nghẹt thở kia mới dần biến mất, hai người lúc này mới hoàn hồn trở lại.
Phát hiện mình vậy mà lại bị Tiêu Cẩm dọa sợ, với tư cách là người đứng đầu gia đình luôn nói một không hai, Tiêu Thừa Chí tức đến mức mặt đỏ bừng.
“Cái… cái… thứ hỗn láo!”
Dường như để che giấu sự sợ hãi vừa rồi của mình, Tiêu Thừa Chí chỉ tay vào Liễu Mạn bên cạnh, quát lớn:
“Nhìn xem cô nuôi ra thứ nghiệp chướng gì! Dám tỏ thái độ với trưởng bối! Tôi cảnh cáo cô, không được lén đưa tiền cho nó!”
“Từ nay về sau, nhà họ Tiêu coi như không có đứa con này!”
Nói xong liền tức giận bỏ đi.
Liễu Mạn bên cạnh vẫn còn hơi ngẩn người, dường như vẫn chưa kịp chuyển biến từ thái độ vừa rồi của Tiêu Cẩm, nghe thấy lời Tiêu Thừa Chí nói, bà ta cũng chỉ theo bản năng gật đầu.
Bà ta nhìn về phía cánh cửa đang mở toang. Tiêu Cẩm… dường như có chút không giống trước nữa rồi!
...
Sau khi nhanh chóng sắp xếp lại, bên kia Tiêu Cẩm đã hoàn toàn tiếp nhận xong ký ức trong đầu. Khi hoàn hồn lại, cô vô cùng kinh ngạc.
Cô đã trọng sinh, trọng sinh đến một thế giới an toàn.
Ở đây không có tang thi, không có thiên tai, cũng không có vô số giết chóc.
Tiêu Cẩm ngẩng đầu, nheo mắt nhìn ánh mặt trời phía trên vừa đủ ấm áp, bên tai là tiếng người trò chuyện cười nói, không có cảnh giác, cũng không có lừa dối.
Hít vào mũi không phải mùi hôi thối, mà là hương cỏ cây và hoa lá. Khắp nơi là màu xanh tươi mát, không có phế tích đổ nát, càng không có xác chết mục rữa, hay đám tang thi gớm ghiếc luôn thèm khát mình.
Người qua đường đi ngang nhìn thấy cô đứng ngẩn người dưới nắng, đều lộ ra vẻ mặt kỳ quái, người này có phải bị ngốc không, trời nắng như vậy mà đứng giữa đường.
Mười năm rồi!
Thỉnh thoảng Tiêu Cẩm cũng từng nghĩ, nếu thế giới có thể trở lại như trước khi mạt thế xảy ra, thì sẽ như thế nào. Nhưng không ngờ một ngày nào đó, cô thật sự còn có thể nhìn thấy.
Cô khẽ hít mũi, rồi mở mắt ra.
Bản thân cô vốn là trẻ mồ côi, mười năm sinh tồn trong tận thế, gần như đã xóa sạch toàn bộ cảm xúc của cô. Cảnh tượng trong phòng khách vừa rồi đối với cô mà nói, chỉ là một trò hề không đáng lên mặt bàn.
Cô hoàn toàn không để ý đến suy nghĩ của “cha mẹ” thân thể này.
Chỉ là, cũng khá trùng hợp.
Tiêu Cẩm quay đầu, thông qua tấm kính phía trước, quan sát kỹ dáng vẻ hiện tại của mình.
Cao khoảng 1m75, tóc ngắn rối loạn buông trước trán, giữa những sợi tóc xen lẫn vài lọn bạc được tẩy nhuộm, bên dưới là một khuôn mặt trung tính khó phân biệt nam nữ, môi đỏ răng trắng, đường nét rõ ràng, lông mày đậm như mực.
Vốn dĩ là một gương mặt dễ khiến người ta rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại bị khí chất lạnh lùng hiện tại, cùng sự chết lặng vô cảm sâu trong đáy mắt, làm cho trở nên xa cách.
Bất cứ ai đi ngang qua Tiêu Cẩm cũng đều vô thức nổi da gà, giống như đang đối diện với một con thú hoang vừa xâm nhập lãnh địa, vội vàng tránh xa.
Tiêu Cẩm mặc áo khoác da màu tối, quần cargo đen tôn lên đôi chân dài vượt trội, dưới chân là một đôi bốt Martin, lúc này nếu ngậm thêm điếu thuốc nữa, thì đúng chuẩn một thiếu niên bất lương.
Còn vì sao nói trùng hợp, Tiêu Cẩm khẽ nâng mắt.
Bởi vì thân phận của người tên Tiêu Cẩm này, và cô ở kiếp trước giống nhau, đều bị xem là “nam” trong mắt người ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
