Độc Nhãn xỉa răng, tặc lưỡi nói: "Bà là vì làng xóm bị hồn thú san phẳng, nên mới van xin ta đưa bà đến khu mỏ kiếm con đường sống, có đúng không hả?"
Bà lão lộ vẻ cay đắng, lí nhí nửa ngày cũng không dám phản bác.
Còn Độc Nhãn thì hài lòng gật đầu, gã ghé sát lại gần Thường Tửu, túm chặt lấy phần thịt má gầy gò đến mức lõm cả vào của nàng, lực tay mạnh như muốn bóp chết nàng.
"Cho nên thứ phế vật vừa nhỏ vừa yếu lại nửa sống nửa chết như ngươi mới là món hàng tặng kèm không ai thèm mua lẻ, hiểu chưa!"
Thường Tửu rất biết điều gật đầu lia lịa: "Hiểu rồi."
Lúc này Độc Nhãn mới buông tay ngồi lại chỗ cũ, miệng lầm bầm chửi rủa: "Mẹ kiếp, nhặt được nửa cái mạng từ bãi tha ma về mà vẫn sống lại được, tiếc là đầu óc đã bị hồn thú gặm mất rồi!"
Độc Nhãn nói không sai, nàng quả thật là được vớt về từ bãi tha ma, chỉ có điều chủ nhân thật sự của thân thể này đã sớm chết rồi.
Người sống lại ba ngày trước chính là Thường Tửu đến từ xã hội hiện đại.
Nàng vốn là nhân viên thử nghiệm game, đã thức trắng ba đêm liên tục để thực hiện đợt thử nghiệm nội bộ cuối cùng trước khi trò chơi chính thức mở máy chủ, mệt đến mức ngủ quên luôn trong khoang trò chơi, kết quả vừa mở mắt ra thì thế giới đã hoàn toàn thay đổi.
Trong mấy ngày qua, một chuỗi ký ức xa lạ thuộc về thân thể này dần hiện lên.
Đây là Hồn giới, nơi có những con hồn thú đáng sợ lảng vảng khắp nơi. Loại quái vật này có thể dễ dàng đánh tan thần hồn của con người, hơn nữa hành tung vô cùng quỷ dị, không thể lường trước được.
Chỉ có một nhóm người sở hữu thiên phú đặc biệt mới có thể cường hóa sức mạnh thần hồn của bản thân để đối phó với hồn thú. Những người này được tôn kính gọi là Luyện hồn sư, có địa vị siêu phàm ở Hồn giới.
Những kẻ cao cao tại thượng như vậy đáng lẽ ra chẳng có chút liên quan gì với nguyên chủ. Dù sao nàng cũng chỉ là một thiếu nữ mười lăm tuổi bình thường nhất trong vô số ngôi làng hẻo lánh vùng núi, việc rắc rối nhất mà nàng phải lo nghĩ cũng chỉ là bị tiên sinh ở lớp học trong làng gọi lên kiểm tra bài cũ...
Tiên sinh chính là cha của nguyên chủ, việc kiểm tra bài cũ chắc chắn sẽ không bỏ sót nàng. Thế nhưng nàng không đợi được buổi kiểm tra bài cũ, mà lại đợi được một bầy hồn thú đáng sợ nuốt chửng cả ngôi làng.
"Đại nhân! Xin hãy cứu lấy làng của chúng ta!"
Nghĩ đến đây, Thường Tửu nhắm mắt lại. Thân thể này thật sự quá nhạy bén, dù là thị giác hay thính giác.
Cho nên trong đoạn ký ức thảm khốc đó, nàng nhớ rõ ràng câu nói hời hợt phát ra từ miệng kẻ cầm đầu nhóm Luyện hồn sư...
"Ồ? Vẫn chưa chết hết sao? Bắt thêm một con hồn thú tới đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)