Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trêu chọc phu quân Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Ta bị gắt gao kéo lại.

Khăn tay hương khí rất nồng nặc, xông thẳng vào xoang mũi, xộc lên não.

Ta cố hết sức cắn đầu lưỡi, nhưng vô dụng.

"Đây là do nàng tự tìm lấy!"

Là Bạch Dật Thần.

Hắn kéo ta vào gian phòng, sức lực rất lớn, không chút mảy may thương tiếc.

Hai chân bị kéo va vào thềm đá, cuối cùng bị kẹt ở ngưỡng cửa.

Hắn dùng sức kéo mạnh một cái.

Chân ta vốn đã bị thương vừa được Phó Kinh Hồng nắn lại, giờ càng thêm đau đớn, cảm giác đau đớn xé rách khiến cho cái trán toát ra một tầng mồ hôi, nhưng cũng bởi vậy mà ta thanh tỉnh không ít.

Đến khi chạm tới giường, hai mắt ta vẫn nhắm chặt.

Đợi đến khi hắn buông lỏng cảnh giác, giơ tay cởi y phục, ta cắn chặt hàm răng rút chủy thủ dưới gối ra.

"Nàng đừng có lộn xộn, giết người phải đền mạng đó."

Nhìn hắn có vẻ hoảng hốt, nhưng trong mắt lại thoáng qua một tia tính toán, như thể đang tìm cách đoạt lấy chủy thủ của ta.

Ta thầm cười nhạt một tiếng, vung đao rạch vào cổ tay mình.

Máu đỏ tuôn ra, Bạch Dật Thần lúc này mới thực sự hoảng sợ.

"Ngươi nói đúng, giết người phải đền mạng, nhưng nếu như người chớt là ta, thì ngươi còn có thể sống sót sao?"

"Điên rồi... mụ đàn bà điên."

Hắn hấp tấp chạy ra ngoài, ngay cả áo khoác cũng quên mất.

Ta cuối cùng cũng có thể buông lỏng, thở ra một hơi, không chống đỡ nổi nữa mà ngất đi!

Mở mắt ra lần nữa, ta nghi hoặc nhìn hoàn cảnh xa lạ xung quanh, giữa không trung hiện lên phụ đề màu trắng.

【 Nữ chính cuối cùng cũng tỉnh rồi, tên kia đúng là đồ cặn bã, ngay cả phụ thân của nàng cũng là đồ cặn bã. 】

【May mà mẫu thân nàng sáng suốt, dứt khoát hòa ly với phụ thân nàng dọn về nhà mẹ đẻ, còn tố cáo tên cặn bã kia lên quan phủ. 】

Nguyên lai đây là nhà của tổ phụ:

Lúc trước nghe nhũ mẫu nói khi mẫu thân sinh ta ra, phụ thân biểu lộ rất xa cách.

Phụ thân không thích ta, bởi vì ta là nữ nhi.

Nhưng ta không nghĩ tới, người sẽ vì lợi ích mà hại ta.

Nương của ta đã nhẫn nhịn rất nhiều! Vì tương lai sau này của người, ta ủng hộ người hòa ly.

Chỉ là phủ doãn bên kia cùng Bạch gia giao tình rất tốt, chuyện của Bạch Dật Thần, sợ là không thể làm được gì.

Ta ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày! Mỗi ngày đều ăn dược thiện uống rượu thuốc lúc.

Thấy ta có chút nhàm chán, biểu huynh liền nói mang ta đi quân doanh chơi.

Nghĩ đến có thể gặp Phó Kinh Hồng, ta liền đáp ứng ngay lập tức.

Sau khi nữ giả nam trang đi vào quân doanh, mỗi ngày ta đều nằm vùng ở khắp nơi.

Nhưng liền mấy ngày cũng không có thu hoạch gì, không nghĩ tới hôm nay lại gặp được hắn ở chuồng ngựa.

Ta kìm nén tâm trạng kích động, cưỡi con ngựa biểu huynh chọn cho ta khi mới vào quân doanh, cố ý đi đến tiếp cận hắn.

Đợi cả buổi hắn mới để ý tới ta, ta nhanh chóng chạy ra khỏi sân, giả vờ vô tình để khăn tay giấu trong ống tay áo tung bay theo gió.

Đi đến chỗ ngoặt, ta nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên phía sau.

Không lâu sau, hắn đã đuổi đến nơi.

Đây là tình tiết tái ngộ nhau lần nữa mà ta đã thiết kế ra.

Khiến cho hắn vốn nghĩ ta chỉ là một tiểu mỹ nhân nũng nịu yếu đuối, không ngờ lại là một tay cưỡi ngựa thâm tàng bất lộ.

Hai mặt tương phản, sẽ càng khắc sâu ấn tượng......

"A..."

Con ngựa bị hoảng sợ hất ta xuống bụi cỏ rậm rạp, ta còn chưa kịp phản ứng lăn lông lốc xuống sườn núi nhỏ.

May mà ta mặc quần áo dày! Ngoài việc chân có hơi đau một chút, thì cũng không có tổn thương gì.

Phó Kinh Hồng thấy vậy cũng chạy xuống theo, ngữ khí ân cần hỏi ta.

"Ngươi có bị thương chỗ nào không?"

"Chân ta hơi đau."

Hắn lập tức ngồi xổm xuống nâng chân trái của ta lên, lần này hắn vẫn lặp lại động tác và câu hỏi như lần trước.

"Cảm thấy thế nào? Đã khỏi chưa?"

"Đa tạ Phó tiểu tướng quân."

"Cô nương học cưỡi ngựa từ khi nào vậy?"

Hắn đặt chân ta xuống, tùy ý ngồi xuống bãi cỏ.

"Từ lúc sáu tuổi, biểu ca mang ta đi theo, ta vừa lên ngựa đã thích cảm giác này ngay lập tức, rất tự do làm ta rất thoải mái."

Phó Kinh Hồng không có lập tức đáp lại, chỉ nhìn ta, sau khi lấy lại tinh thần hắn liền quay đầu đi, khóe miệng ẩn ẩn nụ cười.

"Cưỡi rất giỏi."

Trong lòng ta không khỏi có chút tự hào! Để rút ngắn khoảng cách với hắn, ta lại mở miệng nói láo.

"Ta còn rất thích đọc Binh pháp Tôn Tử."

Hắn lại nhìn về phía ta, nhưng chỉ trong giây lát, rồi lại dời mắt đi.

"Cô nương thích nhất chương nào?"

"Chương... chương ba."

Hắn gật đầu nhẹ, nghiêng đầu nhìn ta.

"Chương "Tác chiến" phải không?"

Ta vội vàng gật đầu, "Đúng, đúng, đúng chính là chương "Tác chiến"."

Hắn nhướn mày, ánh mắt mỉm cười, khóe miệng chậm rãi giương lên, sau đó cúi đầu cười thành tiếng.

Đúng lúc này, một dòng phụ đề hiện lên giữa không trung.

【 Chương thứ hai mới là "tác chiến", chương thứ ba là "mưu công". 】

Ta xấu hổ tính quay đầu đi, muốn đào một cái hố chui xuống tìm chút tự tôn còn xót lại, xem có còn cái nào không.

【 Nữ chính nữ chính, hắn đang vụng trộm nhìn ngươi kia! 】

Hắn...... đang nhìn lén ta sao?

Ta mừng rỡ nghiêng mặt sang một bên! Để lộ ra góc nghiêng khuôn mặt hoàn mỹ nhất.

【 Ôi, lại nhìn nữa rồi kía! Còn cười nữa, trông thật ngọt ngào quá đi!】

Ta lập tức quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của hắn.

Bị bắt gặp đang nhìn lén, khóe miệng hắn cứng ngắc, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên còn có một chút lúng túng, lắp bắp nửa ngày mới nói được một câu.

"Trên... trên đầu cô nương có dính cỏ này."

Ta ngạc nhiên kêu lên một tiếng, vội vàng đưa tay lên đầu tìm kiếm, chạm thấy một mảnh cỏ đuôi chó, nhưng ta không gỡ xuống ngay lập tức, mà di chuyển tay sang chỗ khác.

"Ở chỗ nào? Ta không thấy?"

"Dịch sang trái một chút."

Ta dịch lên một chút, rồi lại sang trái, lúc ngón tay chạm gần đến ngọn cỏ, lại di chuyển sang chỗ khác.

Dây dưa một hồi, hắn liền nhịn không được, nghiêng người qua, giúp ta nhặt cỏ trên tóc.

Trên người hắn có mùi nắng, còn có mùi cỏ, lại có mùi giống như mùi mưa, khiến ta cảm thấy dễ chịu.

"Lấy được rồi."

Mặc dù lời ta nói là như vậy, nhưng thân thể lại hơi loạng choạng.

Hắn lại cười.

"Ta chưa từng cõng ai, không biết cõng thế nào."

Ta đang định xua tay từ chối thì hắn lại nói.

"Nhưng ta có thể thử."

Nói xong hắn liền ngồi xuống để ta leo lên lưng hắn, cùng trở về doanh trại.

Đêm đến.

Sau khi tắm rửa xong, ta liền leo lên giường chuẩn bị đi ngủ.

【 Vóc người Phó tiểu tướng quân thật sự là...】

【 Thật tuyệt! Hôm nay lại có cái để mơ rồi. 】

【 Các chị em, mau mau mặc quần vào. 】

Ta không muốn để cho bọn họ tiếp tục nói nữa, quyết định tự mình đi nhìn xem.

Ta lén lút lẻn vào trong doanh trướng của Phó Kinh Hồng, nhìn chằm chằm vào bóng người sau bức bình phong.

"Là ai?"

Ta lập tức co giò chạy trốn, nhưng còn chưa kịp chạy cổ bị một lưỡi đao chặn lại.

"Vừa rồi có người lén nhìn ngươi tắm, ta sẽ đi bắt hắn lại ngay bây giờ, tuyệt đối không cho phép loại người bại hoại như vậy sống sót."

Phó Kinh Hồng nhướn mày, hành động quen thuộc này khiến trái tim ta lộp bộp.

"Không cần, Lâm huynh trở về đi, phiền Lý đại tiểu thư ở lại, giúp ta nhìn xem là ai trộm nhìn ta tắm."

Ta và biểu ca đưa mắt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ.

Không ổn, có gì đó không ổn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc