Dã tâm ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc lo lắng kia, Kiều Vân Khê - người đã sống qua một đời, chắc chắn nhìn thấu rõ ràng.
Sau một thoáng suy nghĩ, trong lòng cô đã có câu trả lời.
"Ây da, xin lỗi nhé. Tối qua tôi bận rộn cả đêm nên không nghe được điện thoại của cậu." Kiều Vân Khê thở dài.
Quả nhiên Lục Đình Dao đã nghĩ ngợi xa xôi. Cô ta mở to hai mắt, vẻ mặt đầy khó tin: "Chẳng lẽ hai người..."
Kiều Vân Khê tỏ vẻ "e lệ" rồi bất đắc dĩ gật đầu.
Lục Đình Dao sắp tức điên lên được.
Con tiện nhân này! Vậy mà dám làm vấy bẩn người đàn ông của cô ta!
Rõ ràng là bắt đầu từ tối hôm qua, cuộc đời của Kiều Vân Khê đáng lẽ phải tụt dốc không phanh mới đúng.
Từ nhỏ cô ta đã thức tỉnh và phát hiện ra thế giới mình đang sống thực chất là một cuốn sách, còn cô ta chỉ là một nhân vật quần chúng mờ nhạt.
Cô ta không cam tâm làm một kẻ tầm thường. Vì thế, cô ta đã cố gắng tiếp cận để làm quen với nữ phụ hào môn bia đỡ đạn đang đứng trước mặt này.
Kiều Vân Khê có tính cách ngang ngược nhưng tâm tư lại đơn thuần, nên rất nhanh đã coi cô ta là người bạn thân nhất.
Nhờ đó, Lục Đình Dao một bước gia nhập vào công ty tốt nhất, trở thành người mẫu hạng B.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Đồ thùng rỗng kêu to Kiều Vân Khê này chính là ví dụ điển hình cho việc cầm một ván bài đẹp nhưng lại đánh cho nát bét.
Chồng của cô ta là Phó Đình Lễ, bề ngoài tuy tàn tật nhưng thực chất lại có quyền thế ngập trời, không ai dám trêu chọc.
Thân là nam chính, thân phận đứng sau anh lại càng phức tạp. Còn cô ta, chỉ cần dùng chút thủ đoạn để hai người họ ly hôn, sau đó ở bên cạnh Phó Đình Lễ, trở thành ánh sáng cứu rỗi cuộc đời anh, thì cô ta chắc chắn sẽ được hưởng vinh hoa phú quý cả đời.
Tối hôm qua, cô ta đã tắm rửa sạch sẽ chờ sẵn ở khách sạn, nhưng Phó Đình Lễ lại không đến.
Mặc dù cô ta che giấu cảm xúc rất nhanh, nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt của Kiều Vân Khê. Kiều Vân Khê cười lạnh trong lòng, xem ra cô bạn thân này của cô không hề đơn giản.
"Vân Khê, sao cậu có thể làm vậy chứ? Nếu Mộ Niên mà biết chuyện, chắc chắn anh ấy sẽ chán ghét cậu."
Lục Đình Dao bày ra vẻ mặt lo lắng cho cô: "Trùng hợp là Phó Mộ Niên vừa mới đến..."
"Phó Mộ Niên đến rồi sao?" Đôi mắt Kiều Vân Khê khẽ sáng lên.
Trong lòng Lục Đình Dao cười khẩy. Hừ, đúng là đồ mù quáng vì tình. Thế nhưng ngoài miệng, cô ta lại thân thiết nói: "Đúng vậy, anh ấy đang đợi cậu đấy. Để tớ dẫn cậu qua đó."
Lục Đình Dao dẫn cô đến phòng khách.
Kiều Vân Khê vừa bước vào trong, Lục Đình Dao liền lén lút chụp ảnh.
Đồ lăng loàn trăng hoa!
Cô ta gửi bức ảnh đến một số điện thoại: [Phó tổng, Vân Khê lại lén lút hẹn hò với Phó Mộ Niên rồi. Tôi cản thế nào cũng không được, đành phải báo cho anh biết một tiếng...]
Ở một diễn biến khác.
Trong phòng họp.
Xưa nay bầu không khí trong các cuộc họp luôn lạnh lẽo và nghiêm nghị. Tuy nhiên, hôm nay Phó Đình Lễ dường như lại khá khoan dung, mọi người nhờ vậy cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây tiếp theo, màn hình điện thoại của Phó Đình Lễ chợt sáng lên. Anh cầm điện thoại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy tin nhắn vừa được gửi đến.
Trên mu bàn tay anh bất chợt nổi đầy gân xanh.
Hừ, nói nghe thì đường hoàng đĩnh đạc, anh suýt nữa đã tưởng cô thực sự...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)