Đã đến đây rồi thì cứ yên tâm mà ở lại.
Có lẽ ông trời đã nghe thấy lời cầu xin của cô. Cô chắc chắn rằng mình tuyệt đối sẽ không từ bỏ cơ hội được ban cho này.
Vậy chẳng phải Phó Đình Lễ chính là bàn tay vàng tốt nhất của cô sao?
Trong lúc Kiều Vân Khê chỉnh đốn lại dòng suy nghĩ, Phó Đình Lễ đã đi xuống lầu, cô đành phải nhanh chóng đi dọn dẹp bản thân.
Không thể không nói, khuôn mặt trong gương kia, dù là phụ nữ nhìn thấy cũng phải đem lòng yêu mến.
Đó là một khuôn mặt mang nét đẹp sắc sảo. Ngũ quan diễm lệ đến mức sắc bén, làn da trắng mịn như mỡ đông, nhìn gần cũng không thấy chút tì vết nào. Đôi mắt phượng tuyệt đẹp toát lên vẻ quyến rũ, đa tình nhưng không hề dung tục. Khí chất tỏa ra từ toàn thân cô càng thêm câu hồn đoạt phách, đẹp đến mức phô trương.
Ôn Như Ý tuy cũng đẹp, nhưng vẻ đẹp của Kiều Vân Khê lại mang đầy tính công kích.
Đặc biệt là với tư cách một người mẫu, đôi chân dài của cô vô cùng thon thả, thẳng tắp, trắng trẻo và mịn màng.
Quả không hổ danh là đôi chân được mua bảo hiểm với giá năm mươi triệu tệ!
Tuy sở hữu nhan sắc kiều diễm như vậy, nhưng trong tủ quần áo của cô lại toàn là những chiếc váy trắng nhỏ cùng một màu.
Bởi vì Phó Mộ Niên thích thế.
Kiều Vân Khê vất vả lắm mới tìm thấy một chiếc váy đỏ sắp bám đầy bụi ở trong góc tủ.
Sống lại một đời, cô tuyệt đối sẽ không trốn chui trốn nhủi nữa. Đã đẹp thì phải đẹp đến mức tận cùng!
Tại phòng khách tầng một.
Phó Đình Lễ rũ mắt đọc báo. Toàn thân anh toát lên vẻ cao quý và lạnh nhạt bẩm sinh.
Những người hầu đi ngang qua nhìn thấy tập tài liệu trên bàn, ai nấy đều cảm thấy vui mừng hớn hở.
Trong suốt một năm qua, Kiều Vân Khê đã hành hạ bọn họ không ít. Cuối cùng thì cô ta cũng sắp ly hôn rồi!
"Chồng ơi."
Giọng nói êm tai, ngọt ngào vang lên. Một bóng dáng xinh đẹp kinh diễm từ trên lầu bước xuống, cô đi đến ngồi xuống bên cạnh Phó Đình Lễ.
Đám người hầu nghe như sét đánh ngang tai. Chồng cái gì cơ?
"Anh vừa lấy đi lần đầu tiên của người ta, liền muốn đá người ta." Khóe mắt Kiều Vân Khê cay cay.
Người đẹp rơi lệ làm cho đám người hầu đều thấy xót xa, ánh mắt quản gia nhìn Phó Đình Lễ cũng hơi thay đổi.
Mặc dù khuôn mặt Phó Đình Lễ luôn điềm nhiên như núi nhưng lúc này anh cũng hơi sững sờ. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh đánh giá cô, dường như muốn tìm kiếm điều gì đó từ cô.
Kiều Vân Khê cũng biết tính cách của mình không thể thay đổi quá nhanh, cô liền hùng hồn nói: "Tuy bình thường tôi kiêu ngạo, nhưng... tôi là con gái mà. Đây là thứ tôi trân trọng nhất. Anh vừa có được đã muốn buông tay, vậy ra khỏi cánh cửa này, tôi không bằng tìm một bức tường đập đầu chết cho xong!"
Phó Đình Lễ mím môi, vành tai hơi ửng đỏ. Rốt cuộc cô có biết xấu hổ là gì không? Anh trầm giọng hỏi: "Cô muốn thế nào?"
"Cùng anh vợ chồng hòa thuận, sống đến răng long đầu bạc." Kiều Vân Khê cười híp mắt.
Phó Đình Lễ im lặng một hồi lâu rồi đáp: "Tôn trọng nhau như khách!"
Sắc mặt Kiều Vân Khê lập tức xị xuống. Mặc dù vậy nhưng ít ra còn tốt hơn là ly hôn. Cô gật đầu: "Vậy tôi đẩy anh đi ăn sáng nhé!"
Cô không đợi anh đồng ý liền đẩy xe lăn của anh đến cạnh bàn ăn.
Thưởng thức bữa sáng tinh tế, Kiều Vân Khê ăn ngấu ăn nghiến.
Phó Đình Lễ nhìn cô, hàng chân mày rậm khẽ nhíu lại.
Ngày trước cô rất quan tâm đến vóc dáng, lúc dùng bữa cùng anh cũng ăn cực kỳ ít.
Trong lòng anh thấy khó hiểu nhưng vẫn mở tivi, theo thói quen xem bản tin thời sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)