Dương Tĩnh!
Trong lòng Kiều Vân Khê vô cùng kinh hãi.
Điểm quan trọng nhất khiến cô khâm phục Lâm Vân chính là Lâm Vân không bao giờ giống như những người đại diện khác bắt người mẫu đi theo quy tắc ngầm, vạn lần không ngờ tới Dương Tĩnh chẳng những không kiểm điểm lại bản thân, mà thậm chí còn ra ngoài tiếp khách!
Vẻ mặt khiếp sợ của cô lọt vào mắt Dương Tĩnh lại biến thành sự trào phúng, cảm giác nhục nhã lan tràn khắp sống lưng, trong lòng ả càng thêm phẫn uất.
Nếu không phải Lâm Vân quá mức thiên vị Kiều Vân Khê, cô ta cần gì phải tự mình đến đây tiếp khách để chạy hợp đồng.
Người đàn ông trung niên bụng phệ, nhìn thấy Kiều Vân Khê thì ánh mắt liền sáng rực lên: "Ây dô, người đẹp."
Kiều Vân Khê nhìn thấy người đàn ông này thì càng thêm chán ghét, thậm chí còn có một loại sợ hãi từ tận trong xương tủy.
Ngô tổng nổi tiếng trong giới kinh doanh này, không phải vì ông ta kinh doanh xuất chúng, mà là vì ông ta luôn thích hành hạ phụ nữ, có một lần ông ta nhắm trúng Ôn Như Ý, thậm chí còn muốn cưỡng hiếp cô ấy, Ôn Như Ý may mắn thoát chết, nhưng lại vì thế mà mắc phải ác mộng, mỗi tối đi ngủ đều sẽ nhớ đến bộ mặt đáng sợ của ông ta.
Dương Tĩnh vậy mà lại qua lại với loại người này.
Cô lười nhìn thêm một cái, trực tiếp rời đi.
Đầu ngón tay Dương Tĩnh siết chặt, người đàn ông trung niên lại dõi theo bóng lưng của người phụ nữ kia, người phụ nữ này mặc dù đeo khẩu trang nhưng vẫn không khó để nhận ra là một tuyệt sắc giai nhân.
Dương Tĩnh chú ý tới sự hứng thú tràn ngập nơi đáy mắt ông ta, chợt nảy ra một kế, nhẹ giọng nói: "Tôi vừa hay là đồng nghiệp với cô ấy đấy, đó là Kiều Vân Khê, dạo này cô ấy nổi tiếng lắm."
"Vậy sao, là một người mẫu à." Người đàn ông không thèm che giấu sự hứng thú và khinh miệt: “Đều là đồng nghiệp, vừa hay có thể cùng nhau uống một ly, cô gọi cô ta qua đây đi. Nếu như thành công, người đại diện quảng cáo lần này sẽ là của cô."
"Cảm ơn Ngô tổng!"
Kiều Vân Khê đi một mạch vào trong phòng bao VIP, vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy một người phụ nữ đang cầm khăn lông muốn lau vết rượu trên chiếc áo sơ mi trắng của Phó Đình Lễ, cực kỳ mờ ám.
Ánh mắt cô hơi lóe lên.
Phó Đình Lễ đang định đẩy người phụ nữ ra, người phụ nữ lại bị người ta bắt lấy cổ tay trước một bước, Kiều Vân Khê mang vẻ mặt như cười như không nhìn từ trên cao xuống: "Vị tiểu thư này, cô đang làm gì thế?"
Người phụ nữ mềm giọng rụt rè: "Xin lỗi, vừa nãy tôi không cẩn thận làm bẩn quần áo của vị tiên sinh này, bây giờ tôi sẽ lau sạch ngay."
Hành động như vậy Kiều Vân Khê không biết đã nhìn Ôn Y Y làm qua bao nhiêu lần rồi, quả thực buồn nôn!
Cô không nhịn nữa, trực tiếp cầm lấy ly trà xanh trên bàn, hắt thẳng từ trên đầu xuống!
"Thấy trà nghệ của cô có chút thấp kém, bổ sung thêm cho cô này!"
Lăng Dạ ở một bên không nhịn được mà nín cười.
Cô gái tiếp rượu tức muốn chết, đôi mắt ngấn sương lại nhìn về phía Phó Đình Lễ, vẻ mặt cực kỳ khiến người ta thương xót.
"Vân Khê." Người đàn ông trầm giọng mở lời.
Trái tim Kiều Vân Khê run lên, hỏng rồi, suýt chút nữa thì quên mất Phó Đình Lễ vẫn còn ở đây, cô đang chờ bị mắng, người đàn ông lại nói: "Đã không thích thì đuổi cô ta ra ngoài, sau này, anh không muốn nhìn thấy người này ở Dạ Sắc nữa!"
Câu nói cuối cùng là nói với Lăng Dạ.
Lăng Dạ khóc không ra nước mắt, đây chính là át chủ bài trong quán của anh ta đấy: "Đi đi đi, không nghe thấy lời của Phó gia sao? Mau đi đi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



