Lăng Dạ vỗ vỗ ngực. Đột nhiên, anh ta nhìn thấy Phó Đình Lễ ngày thường luôn không chút biểu cảm, nay trên gương mặt lạnh lùng lại hiện lên vẻ kỳ lạ. Lăng Dạ nhíu mày, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng ngay phía sau mình.
"Á á á!"
Sợ chết khiếp đi được!
Lăng Dạ đang định lên tiếng, lại kinh hoàng nhận ra người này chẳng phải là Kiều Vân Khê sao?
Trên gương mặt xinh đẹp của Kiều Vân Khê không chút biểu cảm, lạnh lẽo hệt như dòng sông băng trên núi tuyết.
Đôi môi mỏng gợi cảm của Phó Đình Lễ khẽ mím lại. Nghĩ đến những lời vừa nói ban nãy, trong lòng anh lại nảy sinh cảm giác chột dạ hiếm thấy. Anh cất giọng trầm thấp: "Vừa nãy cô đi đâu vậy?"
"Đi tắm một lát. Nếu anh đang bận thì tôi xin phép đi trước."
Kiều Vân Khê thản nhiên đáp. Gương mặt mộc không chút phấn son của cô dưới ánh tà dương chiếu rọi, bỗng nhiên toát lên chút vẻ cô đơn khó tả. Cô xoay người bước đi, bóng lưng gầy gò và lạnh lẽo.
Lăng Dạ đưa tay sờ sờ mũi. Nói xấu bị người ta nghe thấy tận tai, thật sự quá xấu hổ.
Phó Đình Lễ: "Tôi không bận."
Kiều Vân Khê: "Ồ, vậy tôi về trước đây."
Phó Đình Lễ: "..."
Bầu không khí ngượng ngùng lan tỏa khắp căn phòng. Lúc này, Lăng Dạ mới thực sự thấu hiểu câu nói "ngượng đến mức ngón chân bấu xuống sàn đào được cả căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách" là như thế nào.
Nghĩ đến việc mọi chuyện đều do mình mà ra, Lăng Dạ đành lên tiếng giảng hòa: "Ây da, Kiều Vân Khê à, tôi và đại ca chỉ nói đùa chút thôi. Đại ca có tính cách thế nào chẳng lẽ cô còn không biết sao. Dù anh ấy không thích cô thì cũng sẽ không ly hôn đâu."
"Không đúng, ý tôi cũng không phải như vậy."
"Ừm..."
Kiều Vân Khê có thể cảm nhận được đối phương đang muốn dỗ dành mình nhưng lại không biết phải mở lời ra sao. Cô cảm thấy buồn cười, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng, nhưng ngay sau đó lại hối hận mà vội vàng ngậm miệng lại.
Phó Đình Lễ nhìn thấy vẻ hối hận thoáng qua nơi đáy mắt cô gái, khóe môi bất giác khẽ cong lên. Kiều Vân Khê dứt khoát mặc kệ tới đâu thì tới: "Vẫn chưa ăn cơm, tôi đói rồi."
"Chúng ta đi ăn cơm."
Địa điểm là do Kiều Vân Khê tùy ý lựa chọn. Cô chọn món lẩu Tứ Xuyên mà đã lâu rồi mình chưa được ăn. Trước khi ăn, cô còn đặc biệt hỏi xem anh có ăn cay được không. Sau khi thấy Phó Đình Lễ gật đầu, cô mới hoàn toàn yên tâm.
Ăn được một nửa, mặt mũi cả hai người đều đỏ bừng lên, nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.
Kiều Vân Khê đi vào nhà vệ sinh để súc miệng.
Cay, cay chết đi được!
Xem ra mỗi cơ thể đều có sự khác biệt, chắc hẳn nguyên chủ rất hiếm khi ăn cay.
Chờ đến khi cảm thấy miệng lưỡi không còn đau rát nữa, Kiều Vân Khê mới quay trở lại. Vừa nhìn, cô đã phát hiện ra ly nước trên bàn đã cạn sạch.
Bốn mắt nhìn nhau, trên gương mặt anh tuấn của Phó Đình Lễ dường như xẹt qua một tia bối rối.
"Có phải là cay quá rồi không? Hay là chúng ta đổi sang nồi nước dùng không cay nhé." Kiều Vân Khê cười hì hì. Phó Đình Lễ gật đầu, rõ ràng là anh cũng bị cay xé lưỡi rồi.
Sau bữa ăn, cô đẩy xe lăn đưa anh ra ngoài đi dạo. Gần đó vừa hay có một trung tâm thương mại.
Tầng một là nơi tập trung các thương hiệu quần áo xa xỉ lớn.
Một tiếng ồn ào đột ngột vang lên, thu hút sự chú ý của Kiều Vân Khê.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)