Trong phòng tân hôn.
Ôn Như Ý thoi thóp thở, cô bị xích ở góc tường.
Trên giường vừa trải qua một trận ân ái cuồng nhiệt. Giờ phút này, đứa em gái mà cô luôn yêu thương đang mang vẻ mặt rạng rỡ, ả rúc vào trong lòng vị hôn phu của cô, từ trên cao nhìn xuống với ánh mắt đầy khinh miệt:
"Chị à, chị sắp chết rồi, em cũng không giấu chị nữa."
"Em và Mộ Niên đã ở bên nhau từ lâu rồi. Nếu không phải vì những bản thiết kế của chị, anh ấy chẳng thèm hẹn hò với chị đâu. Ai ngờ chị lại to gan lớn mật muốn vạch trần em. Hừ, hiện tại em đã là nhà thiết kế nổi tiếng của Hoa Quốc, một tác phẩm có thể bán được hàng triệu tệ! Còn về phần chị, chị đã mất đi giá trị lợi dụng rồi!"
Vị tanh ngọt trào lên cổ họng Ôn Như Ý, hai mắt cô trừng lớn đến mức khóe mắt như muốn nứt toạc ra. Cô căm hận đến mức nhất thời nghẹn họng.
Cô nhìn chằm chằm vào Phó Mộ Niên. Phó Mộ Niên có chút không đành lòng nên quay đi chỗ khác: "Như Ý, nếu cô ngoan ngoãn nghe lời tôi, làm người chắp bút đứng sau lưng Y Y, tôi làm sao có thể ra tay tàn độc với cô. Trách thì chỉ trách cô lòng tham không đáy!"
Cô và Ôn Y Y đều học chuyên ngành thiết kế trang sức. Cô học tập ngày đêm, còn Ôn Y Y chỉ mải chơi bời. Cuối cùng, Ôn Y Y cầu xin cô đưa ả vào công ty của Phó Mộ Niên. Lúc đó, Phó Mộ Niên với tư cách là bạn trai của Ôn Như Ý vẫn còn cảm thấy ả ta thật phiền phức.
"Phó Mộ Niên, lương tâm của anh bị chó tha rồi sao? Chính tôi đã giúp công ty của anh trở thành ngôi sao mới trong ngành trang sức, cũng chính tôi đã biến Ôn Y Y thành nhà thiết kế nổi tiếng. Ngoảnh lại, anh lại đối xử với tôi như vậy ư?" Ôn Như Ý gào lên xé gan xé phổi, khóe miệng cô rỉ máu.
"Như Ý, Y Y không giống cô. Cô ấy quá yếu đuối và đáng thương, không có tôi thì cô ấy không sống nổi." Phó Mộ Niên đau lòng ôm lấy Ôn Y Y, vẻ mặt ngập tràn sự dịu dàng.
Ôn Như Ý đau thắt tim, gần như nghẹt thở.
Tại sao chứ? Mọi người đều cảm thấy Ôn Y Y đáng thương, mẹ cô cũng vậy. Mang tiếng là chị gái nhưng cô chỉ có thể nhặt nhạnh những thứ Ôn Y Y dùng thừa. Mọi người đều đồng tình với đứa em gái nhỏ tuổi hơn là Ôn Y Y, nhưng còn cô thì sao? Cô chẳng có cái gì cả!
"Như Ý, nếu cô không làm loạn, tôi vẫn có thể tha cho cô một con đường sống. Nhưng cô lại dám nghĩ đến việc vạch trần Y Y, vậy thì tôi đành phải tuyệt tình thôi."
Phó Mộ Niên xua tay, mấy tên lang thang bước vào.
Nhìn thấy Ôn Như Ý, mắt chúng sáng rực lên: "Thật sự cho bọn tao tùy ý chơi đùa sao?"
"Ừ, cứ chơi đùa thoải mái đi."
Phó Mộ Niên nói xong liền nhìn Ôn Như Ý: "Như Ý, cô đừng tức giận. Thứ cô mất đi chỉ là sự trong sạch, nhưng Y Y lại bảo vệ được danh tiếng của cô ấy. Tôi đã giao tác phẩm của cô cho Y Y từ trước rồi. Bản thiết kế mà hôm qua cô gửi đi, mọi người sẽ chỉ nghĩ rằng cô đã đạo nhái Y Y mà thôi."
Hủy hoại danh tiếng của cô, lại còn muốn hủy hoại cả con người cô!
Những tên lang thang lao tới, mùi hôi thối nồng nặc ập vào mặt.
Ôn Như Ý nhắm nghiền mắt lại trong sự căm hận tột cùng, cô đập mạnh đầu vào tường!
Nếu có kiếp sau, dù hóa thành ác quỷ tôi cũng nhất quyết không buông tha cho các người!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)