Nắng gắt như thiêu đốt, không khí bị nung đến méo mó. Hàng mi dài của cô gái khẽ run, đôi mắt giật giật trong cơn mê, bên trán lấm tấm mồ hôi li ti.
“Bùm!”
Một tiếng nổ khẽ vang lên. Cô hệt như bị hụt chân, giật mình choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Khi nhận ra khung cảnh xa lạ xung quanh, đồng tử cô lập tức co rút lại.
Khương Tử Hàm, sinh viên năm ba ngành Y. Ba ngày trước, vừa thi xong kỳ cuối, cô nhân dịp nghỉ hè mang lều đi cắm trại cho khuây khỏa. Nào ngờ con đường gỗ dẫn vào núi đã mục nát theo năm tháng, giữa chừng bất ngờ gãy sập.
Vách núi dựng đứng, khoảnh khắc cảm giác mất trọng lực ập đến, cô chẳng còn biết gì nữa.
Giờ đây, toàn thân run rẩy, Khương Tử Hàm cố gượng đứng dậy. Cánh tay gầy guộc chi chít vết bầm, quần áo tả tơi. Trong lòng cô thoáng siết lại, đây không phải là cơ thể của mình!
Chẳng lẽ là mơ sao?
Nhưng cơn đói quặn thắt dữ dội ập đến, kéo theo cảm giác chân thật đến rợn người. Bụng réo liên hồi, hơi thở gấp gáp, mùi đất cát tanh nồng vẫn còn vương nơi đầu lưỡi. Cô nhận ra, dù thế nào, mình vẫn còn sống.
Khương Tử Hàm ôm bụng, lồm cồm ngồi dậy. Xung quanh chỉ là tường đổ vách nát, đất đá nứt toác như từng bị gặm nhấm. Không khí khô khốc, hoang tàn đến lạ thường.
Đây là thời kỳ nạn đói nào sao?
Bỗng trong đầu vang lên âm thanh cơ giới:
“Chiến thú...” Ánh mắt cô lia sang mấy dấu cắn ngoằn ngoèo trên mặt đất, rõ ràng không phải vết răng người. Cô vô thức lùi nửa bước, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
Giữa lúc tâm thần còn rối bời, âm thanh lạnh lẽo kia lại vang lên:
[Dữ liệu đã tải xong. Có muốn đọc không?]
Khương Tử Hàm ngập ngừng giây lát, rồi khẽ ấn chọn “Có”.
Ngay lập tức, từng dòng chữ cuộn trào như sóng dữ tràn vào đầu. Cô choáng váng, mắt hoa lên, khắp nơi chỉ còn thấy chữ chồng chữ.
Cắn răng chịu đựng, cô cố gắng tập trung đọc kỹ từng dòng. Nhưng càng xem, lông mày cô càng nhíu chặt. Đến khi đọc xong, khóe môi chỉ còn lại một nụ cười khổ.
Thì ra, đây là một thế giới nơi dị năng giả và chiến thú cùng tồn tại. Nhưng do một loại virus bí ẩn xâm nhập, toàn bộ trật tự đang trên đà sụp đổ. Loại virus này không chỉ khiến chiến thú phát cuồng, mà còn ăn mòn tinh thần con người.
Giờ phút này, thế giới đã đi đến nửa chặng đường diệt vong. Một khi tất cả chiến thú đều mất lý trí, hạch tâm thế giới sẽ tan rã và sinh mạng thứ hai mà cô vừa giành được, cũng sẽ hóa thành tro bụi theo đó mà biến mất.
Cổ họng Khương Tử Hàm khô khốc, cô nuốt nước bọt, cẩn trọng hỏi: [Thế còn bao nhiêu chiến thú chưa hoàn toàn dị biến?]
[Dựa theo thống kê dữ liệu: Toàn bộ Liên Tinh hiện chỉ còn đúng 35 con chiến thú vẫn giữ được ý thức.]
Tim Khương Tử Hàm như khựng lại một nhịp.
Toàn Liên Tinh chỉ còn ba mươi lăm con?
Con số ấy chẳng khác nào mấy loài vật trong danh sách bảo tồn tuyệt chủng!
Cô siết chặt vạt áo trước ngực, hít sâu một hơi để ổn định lại nhịp thở.
[Vậy tôi phải làm gì để ngăn được quá trình dị biến đây? Chẳng lẽ ngồi chém gió là xong à? Hệ thống, không cho tôi tí “bảo vật tân thủ” nào sao?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


