Hóa ra Vật lí xinh đẹp như vậy.Tiết tự học tối thứ hai.
Sau khi giải hết bài tập ngày hôm nay ba tên ngốc của lớp cạnh tranh Vật lí nhân lúc giáo viên không có mặt đã bỏ nửa tiết tự học tối, bắt đầu bàn bạc kế hoạch lớn của bọn họ.
Trần Tuấn dựng đứng cổ áo, dẫn hai người đi tới sân bóng rổ vắng hoe.
Trời vừa mưa xong, trên mặt đất ướt nhẹp có một quả bóng rổ, có thể là tiết thể dục ban chiều quên mang về.
Cậu ta cầm lấy quả bóng, ung dung ném vào rổ, hơi bực bội chau mày, thở dài một hơi.
“Haiz… hai cậu nói xem hai ngày nữa là sinh nhật của Trương nữ thần rồi, chúng ta tặng cái gì mới được nhỉ? Đã cùng nhau học hòm hòm ba tháng nhưng vẫn không có bất kì phương thức liên lạc nào, haiz… phải chăng Trương nữ thần không ưa tôi phỏng.”
Quả bóng vẽ ra một đường cong xinh đẹp, đập thẳng vào rổ, sau đó nặng nề rơi xuống đất, bật lên mấy cái rồi lặng lẽ lăn vào bụi cỏ bên hông thao trường.
Đặng Niên và Tào Chí Học nhìn dáng vẻ của cậu ta, quả thật dường như rất buồn.
Tự nhiên không nỡ hố cậu ta nữa.
Hai người họ nhìn nhau, há miệng muốn nói lại thôi.
Hay là, nói cho cậu ta nhỉ?
Thất tình thì thất tình, chứ nhỡ mất mặt trước mặt mọi người, có vẻ sẽ đáng thương lắm.
Tào Chí Học lời đã lên đến miệng, sắp sửa thốt ra ngoài thì kết quả đúng lúc này tên đại ngốc nghếch Trần Tuấn bỗng vỗ đùi đen đét, cười phá lên.
“Ha ha ha ha ha Tào Chí Học, suýt chút tôi quên mất, hôm qua cậu đã xem đoạn video kia chưa?”
Tào Chí Học ngu ngơ, không phải một giây trước vẫn còn bi thương sao? Chủ đề câu chuyện nhảy nhanh thế ư?
“Ha ha ha ha ha kẻ ngu si họ Tào kia, vừa nhìn cậu liền biết cậu không nghiêm túc xem.
Ngày hôm qua cậu không nghe thấy Trương nữ thần nói giúp cậu lúc cãi nhau với Lâm Bình Chính phỏng?”
“Tất nhiên nghe thấy rồi, con người Trương nữ thần thật sự quá tốt, vừa dịu dàng vừa tốt bụng.”
Tào Chí Học ngẩn ngơ nhớ lại.
Hôm qua cậu ta suýt bị mắng đến mất sạch tự tin, nếu không phải Trương nữ thần khen cậu ta thì chắc chắn cậu ta sẽ buồn lắm.
Haiz, một cô gái xinh đẹp như vậy xuất sắc như vậy tốt bụng như vậy, tại sao là hoa đã có chủ cơ chứ?
Lại còn tình cảm không rời, như keo như sơn, triền triền miên miên…
Cậu ta nhớ lại cảnh tượng lần kia ở con phố nhỏ, hận không thể chọt mù hai mắt của mình.
Tim thật đau.
“Ha ha ha ha ha…”, Trần Tuấn vẫn đang cười ha hả, thậm chí chạy tới chỉ vào mặt cậu ta cười, cười đến đắc ý và ngông cuồng.
“Vậy cậu không nghe cậu ấy nói gì sao?”
“Tôi bật đi bật lại nghe bốn lần, tuyệt đối không sai, lúc nhắc đến cậu Trương nữ thần nói ‘Đứng ở góc độ của em, đứa… bạn ấy là một người rất thông minh’ trước chữ bạn học, cậu ấy vốn tính nói ‘đứa nhóc.’”
“Ha ha ha ha ha ha, Tào đại ngốc, cậu tiêu rồi, ở trong mắt Trương nữ thần cậu chỉ là một đứa nhóc! Ha ha ha… đứa nhóc, cười chết tôi rồi, mặc dù không cho tôi phương thức liên lạc nhưng ở trong mắt cậu ấy, ít nhất tôi là đàn ông! Cháu trai Tào nè, ngoan nhé, có muốn ông nội mua kem cho con không? Ha ha ha ha ha…”
Cậu ta vừa cười đến cả người run rẩy, vừa lau nước mắt do cười không ngớt ứa ra, không thể đứng thẳng.
Tào Chí Học: “…”
Cái thằng đại, ngốc, nghếch này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)