Em… còn cần tôi không?Lý trí và tình cảm là luôn là hai mặt đối lập trái ngược nhau trong đời sống tinh thần của con người.
Trước kia lúc mới rời khỏi cô, lý trí của anh chiếm thế thượng phong.
Nhưng sau bao nhiêu ngày giãy dụa, vào khoảnh khắc lại nhìn thấy cô lý trí của anh đã sớm bay tan tát không còn lại gì.
Khi cảm xúc nóng bỏng chi phối, thú tính nguyên thủy sẽ được bộc lộ.
Cậu thiếu niên điên cuồng hôn đôi môi cô gái anh yêu, gấp gáp li3m mút, gặm cắn, xâm chiếm.
Sau những đêm mơ liên tục hơn mười ngày thì cánh môi mềm mại của cô đã hóa thành hiện thực, ngọt ngào và thơm say đến mức khiến anh muốn ngừng mà không được.
Trương Mạn bị anh hôn tới hít thở khó khăn, chỉ có thể lấy bàn tay đang che mắt cô ra, khẽ đẩy anh, há miệng thở dốc.
Chưa thở được mấy hơi thì con ngươi cậu thiếu niên lại sa sầm nghiêng người qua, giam cô trong ngực, chống đầu gối trên sofa, dáng vẻ nguy hiểm.
Trương Mạn đưa tay che môi của hai người, không chịu yếu thế nhìn anh.
Anh vừa khóc.
Trái tim Trương Mạn run rẩy, đưa tay muốn chạm vào mắt anh.
Song cậu thiếu niên cảnh giác lùi lại, bị cô nhìn ra những luống cuống và lúng túng của mình đặng chỉ có thể quay đầu đi.
Lòng Trương Mạn như kim đâm.
Phải rồi, anh rời xa cô cũng không hề dễ chịu, chắc chắc là phải đấu tranh rất lâu mới đưa ra quyết định mà.
Anh đã sống như thế nào trong những ngày tháng cô không ở bên cạnh anh đây? Ngày tháng như thế nào mới có thể luyện thành ánh mắt như vậy, khiến cô không thể nào nhìn nổi —— chỉ liếc mắt một cái mà trái tim liền như kiến cắn, liền nghĩ thôi thì nghe theo anh hết, thuận theo anh hết, cưng chiều anh hết.
Cậu thiếu niên cô yêu thật sự đã chịu quá nhiều giày vò rồi.
Nhưng cô không thể mủi lòng được —— nếu cô để anh đi, hậu quả kia cô không muốn trải nghiệm nó thêm lần nữa đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)