Mấy quán ăn như này tọa ở đầu đường cuối hẻm, quán ruột của rất nhiều khách hàng, thường thì mùi vị cũng được.
Trương Mạn định ngồi xuống, nhưng bỗng nghe thấy cậu thiếu niên nói.
“Mạn Mạn, hôm nay chúng ta ăn cơm ở một nơi sang trọng hơn được không?”
Hôm nay Trương Mạn quyết định nghe theo anh hết, thế là cô kéo tay anh, cười nói: “Vâng ạ.”
Căng thẳng suốt một buổi sáng, lúc này Trương Mạn mới cảm thẩy hơi đói bụng.
Một hàng quán ven đường điển hình.
Cô quay sang, phát hiện cậu thiếu niên đang đứng ngã tư ngay dưới trụ đèn giao thông, ánh mắt nhìn cô hơi hốt hoảng.
Trong mắt anh, giống như đè nén rất nhiều cảm xúc.
“Sao thế ạ?”
Trương Mạn sờ sờ mặt mình.
Vẻ mặt cậu thiếu niên lập tức thay đổi, kế đó anh nở một nụ cười ấm áp, đi qua cầm tay cô: “Không sao, đi thôi.”
Trương Mạn nhớ lại lời bác sĩ nói, có thể khoảng thời gian này tâm trạng của anh không được ổn định.
Cô bóp bóp tay anh: “Vâng ạ.”
Vừa khéo con phố đối diện bệnh viện có một quán mì nhỏ rất đông khách.
Quán mì này không có tên, diện tích thật sự rất nhỏ, dựng một túp lều ngay cửa rồi bày bảy tám cái bàn nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)