Tin đồn nhảm về Hoàng hậu Âm Nhược chẳng cần ai ra mặt đính chính. Chỉ vài ngày sau khi vừa râm ran lan khắp hậu cung, bỗng nhiên biến mất như chưa từng tồn tại. Tất cả những kẻ to nhỏ bàn tán, châm chọc hay đặt điều đều bỗng dưng “bận rộn” – kẻ thì bị điều đi xa cung, kẻ lại bị phạt quỳ, có người còn “vô tình” rơi xuống hồ sen trong đêm vắng.
Hậu cung lặng thinh.
Âm Nhược, kẻ bị đồn thổi ấy, vẫn ung dung uống trà, ngắm hoa, chẳng buồn liếc mắt tới. Nàng chẳng cần ra tay — vì đã có người thay nàng làm điều đó.
Nàng không được sủng ái thì đã sao chứ?
Ở trong hậu cung, thứ nâng đỡ địa vị một nữ nhân không chỉ có tình yêu của đế vương, mà còn là gia thế đứng sau lưng nàng.
Và nàng — Âm Nhược — chính là ngọn lửa ẩn mình trong tro tàn.
Cô mẫu của nàng, từng là một vị Hoàng hậu vang danh thiên hạ, nổi tiếng thông minh đức độ. Dù đã qua đời nhiều năm, nhưng hậu thế vẫn còn kiêng dè tộc Âm gia ba phần. Cha nàng – Âm Thượng Đại Tướng Quân – là trụ cột của triều đình, cầm trong tay mười vạn tinh binh, thao lược hơn người, danh vọng chấn động cả biên cương.
Huynh trưởng nàng – Âm Trừng – giữ chức Thừa Tướng Đương Triều, văn võ song toàn, lời nói nặng ngàn cân trong triều đình. Thậm chí ngay cả Thái phó của Thái tử cũng từng là người được Âm gia tiến cử.
Mẫu thân nàng là tiểu thư của Hầu phủ Cẩm Quốc, một trong bốn đại thế gia lừng lẫy của đế quốc Phong Huyền, tài hoa nổi tiếng, cầm kỳ thi họa cái gì cũng tinh thông. Một thân phận mà đến cả hoàng tộc cũng phải kính ba phần.
Nàng sinh ra trong phú quý, lớn lên giữa quyền lực, không cần tranh giành cũng tự nhiên đứng ở đỉnh cao. Dù nàng không làm gì, người khác cũng không dám động đến.
Vẻ đẹp của nàng, không chỉ đơn thuần là dung nhan. Mỗi bước đi, mỗi cái liếc mắt, đều như ẩn giấu một tầng sương mờ ma mị. Đôi mắt nàng dài, đuôi mắt hơi xếch, tựa như vẽ bằng mực tà – vừa quyến rũ, vừa sắc bén.
Làn da trắng như tuyết đầu mùa, mịn màng đến mức ánh trăng cũng phải ganh tị. Đôi môi nàng như sắc hoa đào giữa tuyết, lúc mím lại thì lạnh lùng khó gần, khi cong lên lại khiến người nhìn mất hồn.
Mái tóc nàng dài như thác đổ, đen óng mượt mà như mực nguyên chất, mỗi khi gió thổi qua lại nhẹ bay tựa như tiên ảnh ẩn hiện giữa nhân gian.
Giọng nói của nàng không cao không thấp, nhưng mỗi chữ thốt ra lại như vỗ vào lòng người — lúc nhẹ như rượu ngâm lâu năm, lúc lại lạnh lẽo như băng đá ngàn năm chưa tan chảy.
Âm Nhược – không cần tranh, không cần đoạt. Bởi nàng chính là thế lực.
Là núi cao người khác không dám trèo. Là dòng sông ngầm người khác không dám lội.
Dù không được hoàng thượng sủng ái, nàng vẫn mang danh Hoàng hậu tôn quý, bước đi đến đâu đều khiến người người cúi đầu, ngẩng không nổi.
Bởi nàng là người mà tên hoàng đế Chiêu Dạ Minh kia — kẻ từng vì ngai vàng mà không từ bất kỳ thủ đoạn nào — cũng không dám khinh nhờn.
Hắn biết rõ: nàng chính là núi cao vực sâu, là tường đồng vách sắt sau lưng đế vị của hắn.
Chính vì biết rõ điều đó mà năm xưa, khi còn là Thái tử, hắn đã bày mưu tính kế, dùng đủ loại thủ đoạn để rước được tiểu thư Cẩm Quốc về làm phi, mặc cho thời điểm ấy vẫn còn vài vị hoàng huynh dòm ngó vị trí Đông cung.
Hắn muốn lấy nàng không phải vì yêu, mà là vì sợ.
Sợ nếu nàng về tay người khác, thì ngai vàng trong tương lai của hắn sẽ trở nên vô cùng bấp bênh. Sợ nếu không kịp ra tay thì một trong những người huynh đệ kia sẽ thừa thế thâu tóm Âm gia, biến hắn thành một con cờ thừa thãi trong ván cờ quyền lực.
Cho nên, hắn cưới nàng.
Mà là vì sợ.
Sợ chỉ cần làm nàng không vui, thì Âm gia phía sau nàng sẽ dội cả tấm lưới quyền lực lên đầu hắn. Sợ chỉ cần nàng buông tay, thì cái đế vị hắn đang ngồi cũng sớm bị lung lay, như lâu đài xây trên cát.
Nàng biết điều đó.
Nàng nhìn thấy trong mắt hắn những toan tính đen tối lấp lánh sau từng ánh nhìn, và cũng chẳng mấy bận tâm. Vì nàng thừa sức khống chế được hắn — một cách nhẹ nhàng, như mèo vờn chuột.
Chỉ cần nàng còn ngồi vững ngôi Hoàng hậu, thì bao nhiêu lời đồn, bao nhiêu sự ganh ghét, bao nhiêu trò bẩn trong cung… cũng chỉ là trò diễn không ai thèm vỗ tay.
Dưới trời Phong Huyền, nếu nhắc đến thế gia quyền quý khiến cả triều thần phải dè chừng, thì Âm gia tuyệt đối là cái tên không ai dám xem nhẹ.
Phụ thân nàng — Âm Thượng Đại tướng quân — là trụ cột quân đội Phong Huyền, tay nắm mười lăm vạn binh mã trấn giữ toàn tuyến biên cương phía Bắc. Ông là thần giữ quốc môn, chỉ cần một hiệu lệnh, quân địch mười vạn cũng không thể vượt nổi một tấc đất.
Huynh trưởng nàng — Âm Trừng — hiện là Thượng thư Bộ Binh kiêm Đại đô thống, cầm quyền binh lực trong triều, thân phận tôn quý, quyền cao chức trọng. Dưới một người, trên vạn người, danh vọng lẫy lừng khắp bốn phương.
Mẫu thân nàng xuất thân từ Cẩm Quốc Hầu phủ — một trong tứ đại thế gia lâu đời của Phong Huyền. Là chính nữ dòng đích, bà từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, phẩm hạnh đoan trang, tâm cơ thâm trầm, được xem là đóa mẫu đơn cao quý trong giới quý tộc nữ.
Cô mẫu nàng lại từng là Hoàng hậu tiền triều — một người phụ nữ thanh danh lẫy lừng, từng một tay che chở hậu cung, giữ yên nội triều suốt mười năm dài. Khi bà còn tại vị, một câu nói của bà có thể khiến cả hậu cung yên lặng như tờ.
Sinh ra trong tầng tầng lớp lớp thế lực ấy, nàng là viên minh châu được bao bọc, nhưng đồng thời cũng là thanh gươm sắc bén được mài dũa bằng máu, bằng kỷ luật, bằng sự kỳ vọng của cả một dòng họ.
Nàng lớn lên giữa sóng quyền lực, được nuôi dạy như một người kế vị không ngai, mang trên vai danh dự của hai dòng tộc lớn. Vẻ ngoài nàng tuyệt mỹ, như sương sớm giăng đỉnh núi, như tuyết trắng phủ ngàn hoa, dung nhan ấy vừa ma mị vừa quyến rũ, khiến kẻ đối diện không dám nhìn lâu — không phải vì mê đắm, mà là sợ chính mình sẽ bị kéo vào vực sâu của nàng, không đường quay lại.
Chỉ cần nàng còn tồn tại, chẳng ai dám động vào Âm gia.
Và chỉ cần Âm gia còn, thì cả cái ngai vàng kia — cũng phải dựa vào hơi thở của nàng mà vững hay lung lay.
Nàng là người mà cả Phong Huyền phải ngước nhìn.
Người như thế... ai dám động?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


