Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trăng Vỡ Trên Vai Nàng Chương 1: Kiệu Hoa Giữa Trời Đông

Cài Đặt

Chương 1: Kiệu Hoa Giữa Trời Đông

Năm Long Nguyên thứ mười bảy, vào một ngày mùa đông lạnh buốt, tuyết rơi trắng xóa cả kinh thành, phủ một lớp băng giá lên những nóc cung điện cong vút và hàng liễu rũ mình bên hồ. Trời u ám, không có lấy một tia nắng, chỉ có những cơn gió rét lùa qua từng khe áo, buốt đến tận tim gan.

Tối đó, tại tân phòng rực rỡ ánh nến, Âm Nhược ngồi bên giường hồi lâu mới được Thái tử bước vào. Hắn lạnh nhạt liếc nhìn nàng rồi im lặng cởi áo, lên giường nằm bên cạnh. Dù nằm chung một chiếc giường, đắp chung một chiếc chăn, nhưng giữa hai người lại như có một dòng sông lạnh giá ngăn cách. Không có lời nói âu yếm, không có ánh mắt dịu dàng, càng không có sự chạm vào nhau. Chỉ là hai thân thể lặng lẽ quay lưng, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.

Đêm tân hôn lạnh lẽo ấy như một đòn chí mạng giáng vào trái tim non nớt của một thiếu nữ mười sáu tuổi. Nàng hiểu rõ — hôn nhân này, chỉ là sự kết hợp của quyền lực.

Nhưng dù trái tim tổn thương, nàng vẫn một lòng phò tá người ấy. Năm tháng trôi qua, nàng cùng hắn bước qua bao gian khó, từng bước giúp hắn giành lấy ngôi vị chí tôn, trở thành Hoàng đế Long Triều.

Song, kết hôn đã năm năm, nàng vẫn chưa có lấy một đứa con. Trong khi đó, ả Cao quý phi – người từng là thị nữ trong cung, giờ đã trở thành cái gai trong lòng nàng – lại lần lượt sinh cho hắn ba người con: hai trai một gái, địa vị vững chắc như núi.

Âm Nhược dần trở nên lạnh lùng, cay nghiệt. Cơn tức giận không thể phát tiết chỉ có thể trút lên người hầu, hoa cỏ, thậm chí cả gió trời. Trong lòng nàng, sự ghen ghét với Cao quý phi chẳng khác nào ngọn lửa thiêu đốt ngày đêm.

Một buổi sáng đẹp trời, trời trong gió nhẹ, nàng lặng lẽ đi dạo trong Thượng Uyển, tìm chút bình yên hiếm hoi. Nhưng khi vừa bước tới lối hoa đào, ánh mắt nàng liền bắt gặp ả Cao quý phi đang ngồi bên chiếc đình nhỏ, cùng ba đứa con cười nói vui vẻ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc.

Trái tim nàng co rút lại.

Tiếng cười kia như mũi dao đâm vào lòng. Nụ cười kia như lời chế giễu âm thầm. Sự khó chịu trong nàng lần nữa bùng phát, mạnh mẽ và dữ dội như con sóng ngầm bị dồn nén quá lâu…

Ả nhanh chóng phát hiện ra sự hiện diện của nàng. Lập tức đứng dậy, bước tới hành lễ, nụ cười ngọt đến giả tạo:

“Nương nương giá lâm, thần thiếp thất lễ rồi. Thần thiếp vấn an Hoàng hậu nương nương. Ba đứa trẻ thật có phúc, hôm nay được diện kiến mẫu hậu, còn không mau hành lễ?”

Ba đứa nhỏ răm rắp cúi người: “Nhi thần khấu kiến mẫu hậu.”

Âm Nhược đưa mắt nhìn lướt qua. Gương mặt chúng thật giống hắn. Nàng khẽ gật đầu, giọng lạnh như băng tuyết:

“Miễn lễ.”

Cao Quý phi mỉm cười:

“Thượng Uyển hôm nay hoa nở đẹp đến nao lòng. Không ngờ được gặp nương nương nơi đây, đúng là phúc phần của thần thiếp và lũ nhỏ.”

Âm Nhược không đáp ngay, ánh mắt dừng lại trên một cánh hoa rơi xuống tay áo:

“Quý phi đúng là có phúc. Một thân ba đứa con, lại được sủng ái như vậy. Đúng là cảnh đẹp người vui.”

“Thần thiếp không dám. Tất cả đều là nhờ ơn trên, đâu dám mộng tưởng điều gì quá mức.” Ả nói, nhưng trong giọng đã mang ẩn ý không phục.

Âm Nhược nhếch môi, giọng sắc như dao:

“Không dám mộng tưởng? Nhưng mưu cầu thì nhiều. Có khi nào ngươi nằm mơ thấy mình ngồi trên phượng vị của ta chưa?”

Nụ cười trên môi Cao Quý phi thoáng cứng lại. Nhưng ả nhanh chóng cúi đầu, làm ra vẻ nhún nhường:

“Thần thiếp xuất thân thấp hèn, nào dám vọng tưởng. Chỉ là... thần thiếp mong muốn được ngày ngày ở bên cạnh Bệ hạ, chăm sóc người từng chút một. Dù sao... ánh trăng dù sáng, cũng không thể sưởi ấm được đêm đông.”

Chát!

Tiếng tát vang dội giữa khu vườn khiến mọi người sững sờ. Mặt Cao Quý phi lệch sang một bên, má in rõ dấu tay, máu rớm nơi khóe môi.

Âm Nhược đứng sừng sững, ánh mắt băng lãnh:

“Ngươi nói quá nhiều rồi đấy, Cao quý phi.”

Ba đứa nhỏ òa khóc. Thị nữ hốt hoảng chạy đến đỡ ả dậy, nhưng ả vẫn quỳ, gương mặt hằn lên căm phẫn mà không dám thể hiện ra.

“Ta là Hoàng hậu. Tát ngươi là để ngươi nhớ rõ thân phận. Thượng Uyển không phải nơi ngươi múa mép.”

Không nói thêm một lời, Âm Nhược xoay người bỏ đi, tà áo trắng phất trong gió như tuyết cuốn qua một trận băng phong.

Phía sau, hoa đào vẫn rơi, nhưng trong lòng nàng chỉ có giông bão. Trò chơi quyền lực đã bước sang một ván cờ khác — nơi nàng sẽ không còn nhẫn nhịn như xưa nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc