Chiều ngày hôm sau, tại cửa hàng váy cưới.
Nhân viên cửa hàng nhìn thấy Khúc Hà thì nhiệt tình đón tiếp nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được mà liếc nhìn về phía sau cô rồi hỏi: “Hôm nay vẫn là... một mình ạ?”
Khúc Hà gượng nở một nụ cười khó coi trong khi móng tay đã cắm sâu vào lòng bàn tay.
Từ lúc bắt đầu định ngày cưới cho đến tận bây giờ, dù là chọn địa điểm, thử váy cưới hay đặt nhẫn thì mọi việc đều do một mình cô lo liệu.
Tiền Chiêu Dã vĩnh viễn chỉ có duy nhất một câu: “Em cứ quyết định là được”.
Nhưng rõ ràng ban đầu người hứa hẹn sẽ cho cô một mái ấm và sưởi ấm trái tim nguội lạnh của cô chính là hắn mà!
Trước chiếc gương lớn chạm sàn, nhân viên đang giúp Khúc Hà chỉnh sửa lại váy cưới.
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, chiếc váy cưới đuôi cá bằng lụa satin trễ vai tỏa ra ánh sáng lấp lánh và thiết kế khoét eo tinh tế đã tôn lên đường cong mảnh mai của cô.
Khúc Hà ngẩn ngơ nhìn bản thân trong gương với lớp trang điểm tinh xảo nhưng đôi mắt lại vô hồn như một con búp bê không có linh hồn.
“Khúc tiểu thư, bộ váy này cứ như được may đo riêng cho cô vậy!” Nhân viên đứng phía sau không khỏi trầm trồ tán thưởng: "Chồng cô nhìn thấy nhất định sẽ bị mê hoặc cho mà xem.”
Khúc Hà gật đầu và nụ cười có chút cứng nhắc.
“Khúc tiểu thư?” Nhân viên thấy cô dường như đang thất thần nên tưởng rằng Khúc Hà không thích và lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp: “Hôm qua cửa hàng vừa mới về một chiếc váy cưới vận chuyển từ Pháp sang, tôi đi lấy cho cô thử ngay đây.”
Không đợi Khúc Hà trả lời thì nhân viên đã chạy nhanh đi mất.
Lòng bàn tay Khúc Hà chậm rãi mơn trớn mặt lụa của váy cưới và chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út phản chiếu những đốm sáng dưới ánh đèn dịu.
Trong đầu cô hiện lên những lời Tiền Chiêu Dã đã nói khi đeo nhẫn cho cô: “A Hà, anh nhất định sẽ cho em một đám cưới hoàn mỹ nhất.”
Hừ.
Đám cưới hoàn mỹ nhất sao?
Đến cả việc thử váy cưới cũng không muốn tới thì chú rể như vậy còn gọi gì là đám cưới hoàn mỹ nhất nữa.
Tiền Chiêu Dã, trong vài giây anh đeo nhẫn cho tôi đó, anh đang nghĩ về tương lai của chúng ta hay là đang nghĩ tới Kiều Miên?
Điện thoại đột ngột rung lên và một email ẩn danh hiện ra kèm theo một đoạn video.
Gần như ngay khi nhấn mở đoạn video thì máu đã xông thẳng lên não cô.
Ở ghế sau chiếc xe Cayenne của Tiền Chiêu Dã, Kiều Miên đang ngồi cưỡi lên đùi hắn với chiếc váy đỏ kéo cao tới tận bẹn và đôi môi đỏ mọng đang cắn vào tai hắn.
“Anh thực sự không đi cùng cô ta thử váy cưới à? Lỡ như cô ta giận thì tính sao?” Giọng của Kiều Miên ngọt đến phát ngấy.
Bàn tay Tiền Chiêu Dã luồn vào trong váy của Kiều Miên rồi nhếch mép cười cợt với giọng điệu đầy xa lạ: “Cô ta sẽ không đâu.”
Kiều Miên choàng tay lên vai hắn: “Anh chắc chắn vậy sao?”
“Dù sao cô ấy cũng ngốc, anh nói gì cô ấy cũng tin.”
Tiền Chiêu Dã nhướng mày.
“Khúc Hà đã theo anh bảy năm nên đám cưới và danh phận mà cô ta muốn thì anh đã cho rồi, cưới về nhà cũng là để cô ta toàn tâm toàn ý dốc sức cho công ty hơn thôi. Để cô ta phụ trách chuyện hôn lễ thì cô ta còn cầu mà chẳng được đấy chứ!”
Hắn nâng cằm Kiều Miên lên rồi hôn xuống.
Hai người quấn lấy nhau và phát ra tiếng mút mát khiến người ta buồn nôn.
Video đột ngột kết thúc và dừng lại ở khoảnh khắc Tiền Chiêu Dã nhếch môi giễu cợt.
Một giọt nước mắt làm ướt mu bàn tay rồi rơi xuống váy cưới và loang ra một vòng nước nhỏ.
Tất cả đều là giả dối!
Hóa ra cuộc hôn nhân hạnh phúc mà cô tưởng tượng lại chỉ là quân cờ để hỗ trợ cho công ty trong mắt Tiền Chiêu Dã.
Nơi góc rẽ hành lang, tiếng xì xào bàn tán của các nhân viên lọt vào tai cô:
“Các chị nói xem sao Khúc tiểu thư này lần nào cũng đi thử váy cưới một mình vậy? Chồng cô ấy chưa từng đi cùng lần nào, thậm chí đến cả gọi video cũng chẳng thấy.”
“Chẳng lẽ là... tiểu tam sao? Kiểu ép cưới ấy... gần đây em thấy nhiều lắm...”
“Thôi đừng nói nữa, cô ấy cũng đáng thương lắm....”
Khúc Hà khựng lại và lồng ngực như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt, mỗi nhịp thở đều trở nên yếu ớt như sắp nghẹt thở đến nơi.
Hóa ra trong mắt người ngoài, cô lại trở thành một kẻ thứ ba đáng thương.
Bảy năm thanh xuân đổi lại kết quả như thế này đây.
Cô thẫn thờ quay người đi ngược lại với đầu óc trống rỗng, tà váy đuôi cá quấn lấy mắt cá chân khiến cô không kịp phản ứng và mất thăng bằng hoàn toàn.
Ngay khoảnh khắc sắp ngã xuống đất thì một đôi cánh tay bất ngờ xuất hiện và vững vàng ôm lấy eo cô, sau một hồi trời đất quay cuồng thì cô ngã vào một lồng ngực rắn chắc.
Mùi hương gỗ tuyết tùng lập tức bao trùm lấy cô.
Khúc Hà ngẩng đầu và chạm phải một đôi mắt sâu thẳm như mực.
Là anh.
Người nắm quyền của nhà họ Trang danh giá tại Bắc Thành.
Trang Biệt Yến.
Nhà họ Trang ở Bắc Thành là danh gia vọng tộc trăm năm và nắm giữ quyền lực khuynh đảo cả giới kinh doanh lẫn chính trị.
Mà người nắm quyền thế hệ này là Trang Biệt Yến lại càng là một nhân vật huyền thoại được ca tụng là “Ngọc thụ nhà họ Trang, không thể vấy bẩn”.
Anh luôn điềm tĩnh tự chủ, vui buồn không lộ ra mặt và thủ đoạn trên thương trường tuy sắc bén nhưng chưa bao giờ để lại điều tiếng cho người đời.
Chưa nói đến vẻ ngoài xuất chúng cùng khí chất quý phái trong từng cử chỉ thì điều khiến người ta kính nể nhất chính là sự tự luật đến mức khắc nghiệt của anh cùng sự ràng buộc bởi ba trăm hai mươi mốt điều gia quy của nhà họ Trang.
Chỉ cần nhắc đến Trang Biệt Yến thì ai ai cũng biết anh là người khắc kỷ phục lễ, đoan chính nghiêm cẩn, không thuốc lá rượu bia và không gần nữ sắc, anh quá đỗi hoàn mỹ đến mức khiến người ta không dám mạo phạm.
Bất kể là khi nào và ở đâu, chỉ cần là nơi anh xuất hiện thì bộ âu phục luôn chỉnh tề không một nếp nhăn, cà vạt luôn ngay ngắn và thậm chí hoa văn trên măng sét cũng tuân theo quy tắc tổ tiên nhà họ Trang.
Nhưng càng như vậy thì lại càng khiến các thiên kim tiểu thư danh giá ở Bắc Thành đổ xô vào và những lời tỏ tình nhiều không đếm xuể.
Chỉ là Trang Biệt Yến tuy đã hai mươi chín tuổi nhưng vẫn lẻ bóng một mình, giống như anh sinh ra đã vốn không nên vướng bận chút bụi trần nào.
Khúc Hà nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt màu hổ phách tĩnh lặng như mặt hồ này rốt cuộc sẽ vì ai mà gợn sóng đây....
“Cẩn thận.”
Giọng nói ấm áp của người đàn ông như sợi lông vũ lướt nhẹ qua tai khiến Khúc Hà giật mình bừng tỉnh, lúc này cô mới nhận ra tư thế của hai người hiện tại ám muội đến nhường nào.
Lòng bàn tay cô đang áp sát vào lồng ngực anh và qua lớp áo vest cô vẫn có thể cảm nhận được những đường nét cơ bắp, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể đếm rõ từng sợi lông mi của anh.
Tay Trang Biệt Yến ôm chặt lấy eo cô và lòng bàn tay dán lên phần da thịt ở chỗ khoét eo, hơi ấm dần hòa quyện khiến trái tim cô run lên một nhịp.
Trang Biệt Yến hôm nay vẫn mặc bộ âu phục ba mảnh màu đen cắt may vừa vặn như mọi khi và chiếc kẹp cà vạt bằng vàng có vân chìm lấp lánh một cách kín đáo dưới ánh đèn vàng.
Đôi môi mỏng của anh mím lại thành một đường thẳng rồi hơi nhíu mày nhìn cô, ánh mắt khẽ dao động khi chạm vào đuôi mắt đỏ hoe của cô.
Đôi má Khúc Hà nóng bừng, liệu có phải anh cũng đã nghe thấy cuộc đối thoại của các nhân viên cửa hàng hay không.
Có phải anh cũng nghĩ cô là một... tiểu tam.
Trong hai mươi chín năm cuộc đời đoan chính như ngọc của Trang Biệt Yến, khi nghe thấy những lời đó liệu anh có cảm thấy bẩn tai hay không.
Khúc Hà vội vàng đứng dậy: “Cảm... cảm ơn Trang tổng.” Thế nhưng vì quá vội nên cô chưa đứng vững đã bị tà váy cưới cản bước chân và lảo đảo ngã sang một bên.
May mắn là Trang Biệt Yến vẫn chưa buông tay nên anh đã vươn cánh tay dài ra ôm chặt lấy cô một lần nữa.
Đầu ngón tay anh vô tình hay hữu ý lướt qua eo Khúc Hà khiến cô không khỏi rùng mình.
“Đứng cho vững, Khúc tiểu thư.”
Làm sao Trang Biệt Yến lại biết tên cô?
Khúc Hà định mở lời thì nghe thấy bên tai vang lên một tiếng quát lớn: “Các người đang làm cái gì thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

