Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trần Trần Vị Mẫn Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

"Bởi vì cô chỉ là một người bình thường."

Trong mắt cô ta, một kẻ tầm thường như tôi đáng lẽ phải sống trong bùn lầy, chứ không phải mơ tưởng cao xa đến cậu.

"Buông tay ngay lập tức, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát."

Giọng nói lạnh lùng của cậu kéo tôi ra khỏi trạng thái tê liệt.

Uông Tuyền oan ức nghẹn ngào: "Cố Tục Trần, rốt cuộc em có chỗ nào không tốt? Gia thế, học thức của em đâu có thua kém gì người phụ nữ đó. Anh có bị mù không!"

Đàm Bạch vội vàng chạy tới, kéo Uông Tuyền lại.

Cậu tránh ra, lạnh lùng nói: "Nếu cô không mù, thì cô phải hiểu rằng đây là nơi công cộng, và tôi là một người đàn ông đã có vợ."

Uông Tuyền khóc lóc nhìn về phía Cố Tục Trần, vô tình nhìn thấy tôi đang đứng bên cạnh, khuôn mặt cô ta lập tức lạnh đi.

Nhưng.

Cô ta không có cơ hội mở miệng, Đàm Bạch đã kéo cô ta lên xe, ánh mắt không tự chủ được liếc về phía tôi.

"Chị đến đây làm gì?"

Cố Tục Trần nhìn thấy tôi, rõ ràng có chút ngạc nhiên.

Tôi thấy sắc mặt cậu không tốt, từ từ bước tới, không cười đùa mà chỉ thấp giọng nói:

"Tôi muốn gặp cậu."

Cố Tục Trần hơi ngẩn người, liếc nhìn xung quanh rồi nhẹ giọng: "Ở chỗ đông người, đừng nói như thế."

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu, cười hì hì, tiến lại gần định ôm cậu, nhưng kết quả lại bị cậu chặn đầu, chỉ có thể vòng tay ôm lấy cánh tay của cậu.

Cố Tục Trần không gạt tay tôi ra, nhưng biểu hiện trông không được tự nhiên cho lắm.

Giống như những cặp đôi nhỏ đang dạo chơi trong sân trường, luôn phải cảnh giác với sự xuất hiện bất ngờ của thầy giáo chủ nhiệm.

Phải thừa nhận rằng.

Khó trách nhiều người không thích yêu xa, sau khi gặp lại Cố Tục Trần, tôi cảm thấy cậu càng thêm đề phòng tôi, khiến tôi chỉ có thể cố gắng chịu đựng và chờ đợi thái độ của cậu mềm mỏng hơn.

May mắn thay, nhân viên khách sạn rất hợp ý tôi khi thông báo rằng chỉ còn một phòng trống.

Lần này, tôi và Cố Tục Trần cuối cùng cũng ở chung một phòng.

Ăn không nói, ngủ không nói.

Ngay khi bữa ăn bắt đầu, Cố Tục Trần đã nhắc nhở trước, có lẽ là sợ giống lần trước, bị tôi chiếm tiện nghi bằng lời nói.

"Được, nghe chồng."

Cố Tục Trần: ……

Tôi vui vẻ đáp lại, vì hôm nay tiện nghi bằng lời nói chẳng có ý nghĩa gì, điều tôi mong đợi nhất là lúc đi ngủ.

Sau khi tắm rửa xong.

Tôi thuận tiện giặt luôn đồ lót, treo lên giá trong nhà tắm. Ngay lúc Cố Tục Trần mở cửa, rõ ràng cậu ngẩn người hai giây.

Tôi coi như không để ý, tự mình nằm bò trên giường xem TV.

Két.

Kèm theo tiếng cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng khóa trái.

Chậc.

Cuối cùng chúng tôi cũng ở bên nhau, tôi chỉ cảm thấy mọi đau khổ trước đây đều đáng giá.

Bây giờ tôi có tiền, có nhà, có xe, và có cậu, tương lai biết đâu sẽ còn có thêm một đứa bé.

Nghĩ đến đây, tôi bắt đầu ôm gối cười ngốc nghếch, lăn lộn một hồi mới nhận ra Cố Tục Trần đã tắm xong.

"Chị đang làm gì vậy?"

Cố Tục Trần nhướng mày.

Chiếc áo choàng tắm màu trắng trên người cậu trông có vẻ ngắn, để lộ đôi chân dài săn chắc.

Ánh mắt tôi lơ đãng, chui vào trong chăn, vỗ vỗ chỗ bên cạnh:

"Đợi cậu cùng đi ngủ. Lại đây đi~"

Cố Tục Trần cúi người, từ từ tiến lại gần.

Tôi chớp chớp mắt, có chút vui vẻ, nhưng không ngờ cậu cầm lấy một chiếc chăn rồi đi thẳng đến sofa, tự nhiên nằm xuống đó.

Tôi: ……

"Cố Tục Trần…"

Tôi có chút buồn bực.

Cố Tục Trần nhắm mắt lại, nửa ngày không nói gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc