Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi không nói nên lời, vì Cố Tục Trần đã ngồi xuống đối diện tôi.
Khi nhìn thấy tôi, cậu ấy dừng lại hai giây, ánh mắt hoàn toàn bình tĩnh, cực kỳ lạnh nhạt: “Chào chị.”
Tôi: …
Có lẽ vì thái độ của cậu ấy khiến tôi cảm thấy bực bội.
Về nhà, tôi liền tuyên bố rằng mình thích Cố Tục Trần và nhờ cô bạn thân nghĩ cách giúp tôi "cưa đổ" cậu ấy. Thế là cô bạn thân của tôi lập tức tung ra một chiêu – kết hôn giả.
Thật sự quá điên rồ.
Nhưng Cố Tục Trần đồng ý rất nhanh chóng, điều này khiến tôi cảm thấy kỳ lạ, nghĩ rằng có lẽ cậu ấy cũng có chút tình cảm với mình.
Tuy nhiên, sự thật là cậu ấy bị gia đình thúc ép đến mức không còn cách nào khác.
Tôi không khỏi tức giận, lật đi lật lại trong đầu mà vẫn không hiểu nổi, rốt cuộc là cậu ấy chê tôi ở điểm nào?
Thực sự tôi rất bực!
Trong đầu tôi đã tưởng tượng ra cảnh mình oai phong "cưa đổ" được Cố Tục Trần... vung chiếc roi nhỏ, giống như một hiệp sĩ đánh bại con rồng ác, ngửa mặt lên trời hét vang…
Nhưng lý tưởng thì luôn phong phú, còn hiện thực thì lại quá cay đắng.
Hôn nhân là giả, nhưng giấy chứng nhận là thật.
Về mặt pháp luật, chúng tôi là vợ chồng, nhưng Cố Tục Trần chưa bao giờ có ý định thực hiện nghĩa vụ của một người chồng.
Ngược lại, cậu ấy thường dùng tiền để trông coi hành vi của tôi. Ban đầu, tôi nghĩ cậu ấy còn nhỏ nên nhường nhịn, cho rằng rồi sẽ có một ngày cậu ấy không đủ khả năng mua những thứ đó nữa.
Nhưng…
Nhịn mãi, tôi mới phát hiện ra cậu ấy thực sự giàu khủng khiếp, thậm chí còn giàu hơn cả những gì từng được đồn đại trong trường lúc trước…
Sự thật chứng minh rằng cậu ấy cũng rất đam mê kiếm tiền, đến tận lúc này rồi mà vẫn còn đang làm việc, thường xuyên làm đến tận khuya rồi ngủ luôn trong thư phòng.
Tôi cảm thấy vô cùng thất bại, nhưng lại không thể biểu lộ quá rõ ràng.
Nếu không sẽ giống như thể tôi thích cậu ấy lắm vậy…
Sau một hồi do dự.
Tôi nhanh chóng về phòng tắm rửa, mặc chiếc váy ngủ yêu thích nhất, quyết định đóng vai người vợ hiền mẹ đảm, bưng ly sữa nóng đến thư phòng cho cậu ấy.
Nhưng…
Vừa mở cửa ra, Cố Tục Trần liền hơi ngẩng cằm lên, ra hiệu bảo tôi đi ra ngoài.
Tôi gật đầu, chỉ chỉ vào ly sữa rồi bước tới gần cậu ấy.
Trong máy tính vang lên tiếng nhân viên báo cáo công việc, là ngôn ngữ tôi không hiểu, có lẽ là một cuộc họp quốc tế.
Trong lòng tôi nảy sinh ý nghĩ xấu xa, bèn đưa chân chạm nhẹ vào chân cậu ấy.
Cố Tục Trần cầm cốc sữa, ánh mắt thoáng lướt qua mặt tôi, yết hầu khẽ lăn, từ từ nhấp từng ngụm sữa.
“#¥%……&*”
Tiếng nói trong máy tính vẫn tiếp tục vang lên.
Tôi nhìn Cố Tục Trần với vẻ mặt vô tội, cho đến khi cậu ấy uống cạn ly sữa, đôi môi mím chặt thành một đường.
Cạch.
Cùng với tiếng chạm của đầu ngón tay với máy tính, cuộc họp tạm dừng.
Tôi khẽ nhếch môi, trong lòng thầm vui vẻ, vừa định tiếp tục trêu ghẹo với cậu ấy thêm chút nữa thì đột nhiên cậu ấy dẫm mạnh lên chiếc dép của tôi.
"Ê! Cậu làm gì vậy!"
Tôi giật mình, ngón chân co quắp vì xấu hổ.
Cố Tục Trần ngước mắt nhìn tôi: "Chị chạm chân vào chân tôi làm gì?"
Tôi: ???
Tôi bám chặt vào góc bàn, không ngờ rằng không những không trêu chọc được cậu ấy mà còn bị ánh mắt của cậu quét qua, khiến tôi cảm thấy vừa xấu hổ vừa bực bội.
"Cậu—"
"Hửm?"
Cố Tục Trần liếc nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc, chờ đợi tôi đưa ra một lời giải thích hợp lý.
"Chân... chân tôi bị chuột rút."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







