Sau khi mở mắt ra, Triệu Thê ngây người hồi lâu mới nhớ ra hiện tại mình đang ở đâu.
Dù đang tiết hạ nhưng bình minh trong thôn vẫn mang theo chút se lạnh, có điều trong ổ chăn lại vô cùng ấm áp. Triệu Thê cứng nhắc quay đầu nhìn về phía bên gối — rất tốt, không có ai cả, xem ra mọi chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ thôi.
... Mơ cái rắm.
Thôi được rồi, ngay cả đàn ông còn có thể mang thai sinh con, thì còn bàn chuyện khoa học cái nỗi gì nữa.
May mắn là Tiêu Thế Khanh cũng không làm đến bước cuối cùng, vẫn giữ lại cho cậu chút tôn nghiêm cuối cùng của một nam tử hán (?).
"Tỉnh rồi sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

