Nhiệt độ cơ thể của Hạ Trường Châu hơi cao, khiến làn môi hắn cũng ấm sực. Khi đôi môi ấy khẽ khàng chạm vào, cậu có thể ngửi thấy mùi cỏ xanh nhạt nhòa quen thuộc.
Bị Hạ Trường Châu hôn, Triệu Thê hoàn toàn ngẩn ngơ. Bảo là không có cảm giác gì thì không đúng, nhưng trong lòng cậu phần nhiều chỉ là sự mệt mỏi và bất đắc dĩ. Còn về những cảm xúc như tim đập loạn nhịp, hơi thở dồn dập, hay lòng bàn tay đổ mồ hôi mà một nụ hôn nên mang lại... ngại quá, một chút cậu cũng không có.
Vậy nên nhận thức của cậu về Hạ Trường Châu chẳng hề sai chút nào. Tuy nói thế này nghe có hơi "trà xanh", nhưng Hạ Trường Châu đúng là người tốt, cậu chỉ coi hắn là anh em mà thôi.
Triệu Thê sực tỉnh, định đẩy Hạ Trường Châu ra. Thế nhưng hắn lại siết chặt lấy eo cậu, thấp giọng nói: "Đừng động." Dứt lời, hắn lại cúi đầu định hôn xuống lần nữa.
"Này—" Quả trứng rồng trong bụng đột nhiên đá Triệu Thê một cái, khiến thân thể cậu tức khắc mềm nhũn, không dám ra sức giãy giụa nữa. Dù vậy, cậu vẫn mím chặt môi, quyết không để Hạ Trường Châu có cơ hội được voi đòi tiên.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng nói của Tiêu Thế Khanh: "Bệ hạ đã ngủ chưa?"
"Đã ngủ rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


