Nghe Hạ Trường Châu nói xong, Triệu Thê cảm thấy nghẹt thở.
"Trứng rồng là của ngươi trẫm còn chẳng muốn, huống chi là của Lý Trì Tô?!" – Triệu Thê chỉ tay lên trời thề thốt: "Triệu Thê ta thà rằng đoạn tử tuyệt tôn, cũng tuyệt đối không sinh con cho hắn!"
"Xuỵt." – Hạ Trường Châu đặt ngón trỏ lên môi Triệu Thê: "Bệ hạ nhỏ giọng một chút, Phù Tư vẫn còn ở trong bóng tối đấy, cẩn thận kẻo bị hắn nghe thấy."
Triệu Thê phồng má, chẳng còn tâm trí đâu mà dạo phố ăn mì nữa: "Đi về thôi."
Ở một nơi khác, Tiêu Thế Khanh sau khi xử lý xong việc trong tay liền đi một chuyến đến vùng ngoại ô Thương Châu. Bên ngoài biệt viện của Dung phủ, hai gã thị vệ vừa thấy Tiêu Thế Khanh đã vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Tham kiến Thừa tướng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)