Tiêu Thế Khanh vốn không dễ bị lừa, hắn thong dong nói: "Hạ Trường Châu thân cường thể tráng, từ Tây Châu ngựa không dừng vó chạy tới Thương Châu, lộ trình mười ngày chỉ dùng bốn năm ngày đã tới nơi. Tại sao bản tướng vừa tìm, hắn liền ngã bệnh rồi?"
Triệu Thê lầm bầm trong lòng: Hắn đâu có bệnh, hắn là bị đả kích quá lớn nên tự nhốt mình luôn rồi.
"Chính vì hắn đi đường gấp gáp quá nên mới ngã bệnh đấy thôi." Triệu Thê lên tiếng nói đỡ cho cha của đứa trẻ trong bụng. "Dù sao Tây Hạ cũng đã lui binh, chắc là không còn chiến sự gì nữa, đợi hắn khỏi bệnh rồi ca ca tìm hắn cũng không muộn."
Khóe môi Tiêu Thế Khanh khẽ nhếch lên đầy ẩn ý: "Hôm qua thì cầu tình cho Dung Đường, hôm nay lại đánh yểm trợ cho Hạ Trường Châu, tâm của bệ hạ cứ thiên vị bọn họ mãi, như thế có phải là không tốt lắm không?"
"Ta không cần thiết." Giọng Tiêu Thế Khanh không rõ thật giả, nhưng ánh mắt lại thâm trầm nồng đậm: "Nhưng ta muốn."
"Được rồi." Triệu Thê tùy ý đáp cho xong chuyện: "Lần tới trẫm nhất định sẽ thiên vị ca ca."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

