Lời này nghe sao mà lạ lùng thế, Triệu Thê cảm thấy chỉ số thông minh của mình bị coi thường rồi: "Tâm ý của trẫm là chỉ muốn ở một mình thôi..."
Dung Đường dùng một ngón trỏ chặn môi Triệu Thê lại, không cho cậu nói tiếp, bàn tay kia thì luồn vào kẽ tay cậu, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
"Ta đã nói rồi, ta sẽ chờ ngài." Dung Đường khẽ nói, "Chỉ mong ta không phải chờ quá lâu."
Triệu Thê dở khóc dở cười. Chỉ trong vòng mấy ngày mà cậu đã từ chối tận hai người; một kẻ thì không tin cậu là trai thẳng, kẻ còn lại thì nhất quyết không tin là cậu không thích y, đúng là toàn chuyện đâu đâu.
"Được rồi," Triệu Thê từ bỏ vùng vẫy, "Trẫm còn bận việc triều chính, phải về trước đây." Làm hoàng đế cũng có cái lợi, lúc muốn chuồn có thể dùng lý do vạn năng là "quốc sự bận rộn", chẳng ai dám cản.
Dung Đường buông tay ra: "Ừm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

