"Đã như vậy ——" Tiêu Thế Khanh thản nhiên ngồi xuống: "Vậy cứ nói luôn ở đây đi."
Hạ Trường Châu: "..."
Triệu Thê: "???" Trẫm tuy có gọi người một tiếng "ca ca", nhưng người cũng đừng có xem mình như người nhà quá mức như thế chứ!
Tiêu Thế Khanh bưng chén trà lên, phong thái ung dung nhàn hạ: "Bệ hạ có việc tư gì mà thần không thể biết sao?"
Hạ Trường Châu lạnh lùng nói: "Nếu Thừa tướng đã muốn nghe, ta cũng nói thẳng luôn. Ta và Bệ hạ đã có tiếp xúc da thịt..."
Triệu Thê hốt hoảng xông lên bịt miệng Hạ Trường Châu: "Chúng ta đã cùng có một con ngựa tên là Khả Năng', khi nào có cơ hội sẽ giới thiệu cho Thừa tướng biết!"
Hạ Trường Châu cười thầm trong cổ họng, làn môi khẽ quẹt qua lòng bàn tay Triệu Thê. Cậu âm thầm nháy mắt ra hiệu, ép hắn phải ngậm miệng lại.
Cái tên này đầu óc bị chập mạch rồi sao? Chuyện như thế mà cũng đem nói với Tiêu Thế Khanh à? Nếu đã muốn cho thiên hạ biết đến thế, sao không viết hẳn một bài phú tám trăm chữ miêu tả chi tiết đêm đó, rồi đem dán khắp kinh thành luôn đi!
Tiêu Thế Khanh nheo mắt, đặt mạnh chén trà xuống bàn: "Nói xong chưa?"
Gà con Triệu Thê gật đầu lia lịa như mổ thóc: "Xong rồi, xong rồi!"
Tiêu Thế Khanh đứng dậy: "Vậy thì đi thôi."
"Tuân lệnh." Triệu Thê buông tay ra, không quên làm động tác cắt cổ hướng về phía Hạ Trường Châu để cảnh báo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
