Dạo này Triệu Thê thường xuyên mất ngủ nên cực kỳ thấu hiểu nỗi khổ của Hạ Trường Châu, cậu gật đầu đồng cảm: "Trẫm hiểu ngươi mà."
"Chờ đã," dây thần kinh phản xạ dài dằng dặc của Triệu Thê rốt cuộc cũng nối lại được, "ngươi vừa nói 'dáng vẻ của trẫm đêm đó', là đêm nào?"
"Còn đêm nào nữa, chính là đêm Tiết Vạn Thọ." Gò má Hạ Trường Châu hơi ửng đỏ, nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt Triệu Thê: "Hoàng thượng uống say khướt, là ta đã cõng ngài về cung. Trên người hoàng thượng khi đó... rất nóng." Nóng đến mức muốn thiêu cháy cả hắn.
Lời đã nói đến mức này, cho dù là Triệu Thê cũng cảm nhận được bầu không khí có gì đó sai sai: "Nhưng không phải ngươi nói, sau khi đưa trẫm về tẩm cung là ngươi đi ngay sao?"
Hạ Trường Châu dường như quyết định đánh cược tất cả: "Phải, nhưng sau đó ta đã quay lại."
Triệu Thê khó hiểu: "Vì sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

