Hôm đó cậu chẳng qua chỉ bị hắn ôm eo, kéo váy, gối đầu lên đùi mà thôi, đối với Triệu Thê thì mấy cái đó chẳng là gì cả. Nhưng ở triều Đại Tĩnh, dù quy định với nữ tử không quá khắt khe, nhưng dù sao đây cũng là xã hội phong kiến, nữ nhi bị nam nhân ôm ấp thì danh dự chắc chắn sẽ bị tổn hại.
Triệu Thê viết: "Ta không cần ngươi phải chịu trách nhiệm."
Lý Trì Tô: "Ồ?"
"Hôm đó ngươi cũng không làm gì quá đáng, kẻ không biết không có tội, ta chọn tha thứ cho ngươi."
Lý Trì Tô cười khẩy một tiếng, thong thả nói: "Thế mà chưa tính là quá đáng sao?" Hắn từng bước áp sát Triệu Thê, "Vậy thế nào mới gọi là quá đáng?"
Triệu Thê lùi dần, cho đến khi lưng chạm phải cột đình, không còn đường lui nữa. Cậu vẫn cầm bút trong tay, dùng ánh mắt cảnh cáo Lý Trì Tô: "Ngươi đừng có qua đây nha, ngươi mà qua đây là trẫm hét rách họng đấy, đến lúc đó bị dọa chết thì đừng có trách trẫm."
Lý Trì Tô ghé sát đầu lại, Triệu Thê vội dùng bàn tay rảnh rỗi bịt miệng mình, không ngờ hắn lại chộp lấy cổ tay cậu. Lòng bàn tay Triệu Thê dính phải son môi đỏ rực, đầu ngón tay Lý Trì Tô lướt qua vết đỏ ấy, cười khẽ: "Cô nương bịt miệng làm gì chứ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)