Triệu Thê trong lòng vô cùng kích động, nếu không phải còn nhớ rõ mình đang đóng vai kẻ nghe lén, cậu chắc chắn đã hét lên thật to cho thỏa lòng.
Trong nguyên tác, sau khi biết Triệu Đồng muốn mưu phản, Dung Đường không chút do dự mà gật đầu, còn khẳng định sẽ dốc hết toàn lực giúp hắn. Vậy mà hiện tại, Dung Đường lại nói nguyện ý làm tù nhân của cậu. Đúng là không có so sánh thì sẽ không thấy ấm lòng.
Sự kinh hãi của Triệu Đồng dường như còn vượt xa cả Triệu Thê, hắn lắp bắp: "Ngươi... ngươi nói cái gì?"
"Ta nói, nếu ngươi muốn dùng cách này để cứu ta ra ngoài, ta thà rằng cứ ở lại trong cung."
"Vì sao?!" Sau cơn chấn động, Triệu Đồng cảm thấy thất vọng và đau đớn khôn cùng vì bị phản bội. Dung Đường và hắn vốn là đôi bạn tâm giao; hắn đã phải sống nhẫn nhục trong sự sỉ nhục của Ôn thái hậu và Triệu Thê như thế nào, Dung Đường là người hiểu rõ nhất. Hắn tin rằng hận ý của Dung Đường đối với Triệu Thê chắc chắn không kém gì mình. Một năm trước, vào đêm trước khi rời kinh, hắn từng gặp Dung Đường; lúc ấy y đã mang theo hận thù ngập tràn mà nói rằng đối với Triệu Thê, y hận không thể róc xương uống máu. Vậy mà giờ đây mới chỉ qua một năm, vì sao y lại bắt đầu bảo vệ tên cẩu hoàng đế kia rồi?
Dung Đường hỏi: "Kẻ khác mà Vương gia nói đến là ai?"
"Tiêu tướng ở kinh thành, và vị Nghĩa vương ở phương Tây Nam kia."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)