Hạ Trường Châu tưởng tượng ra cảnh đó, mặt đen lại: "Ta không ôm họ, chỉ ôm mỗi Hoàng thượng thôi." Hắn gục cằm lên vai Triệu Thê, hít một hơi sâu: "Trên người Hoàng thượng thơm thật đấy..."
Triệu Thê cạn lời nhìn trời — Hỡi bách tính Đại Tĩnh, trẫm đã vì các ngươi mà hy sinh quá nhiều.
Vài ngày sau, kỳ thi Đình ba năm một lần đã tới. Các sĩ tử vừa đỗ kỳ thi Hội đang múa bút thành văn tại điện Thái Hòa. Triệu Thê đi một vòng quanh điện, giả bộ nghiêm túc dừng lại sau lưng một thí sinh xem bài, sau đó gật đầu ra vẻ tâm đắc.
Cậu đứng sau lưng thí sinh đó hồi lâu, nhưng người nọ vẫn điềm nhiên như không, hạ bút nhanh như gió.
Chủ khảo quan thưa: "Bẩm Thừa tướng, người này họ Từ, tên Khâu."
Trong số các thí sinh, Triệu Thê chỉ nhớ mỗi Từ Khâu. Ngoài việc hắn viết nhanh và nộp bài đầu tiên, còn bởi vì ngoại hình của hắn có chút "đặc biệt": mắt híp, môi dày, trên mặt lại có một nốt ruồi to mọc cả lông.
Thi Đình kết thúc, các quan khảo thí lập tức chấm bài. Theo lệ cũ của Đại Tĩnh, Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa phải do đích thân Hoàng đế điểm chọn. Tuy nhiên, Triệu Thê thấy việc đọc hiểu những bài văn đó quá khó khăn nên rất biết thân biết phận giao toàn quyền cho các quan chủ khảo.
Sau khi chấm xong, chủ khảo trình danh sách đỗ đạt cho Triệu Thê. Cậu xem một lượt rồi hỏi: "Từ Khâu không trúng tuyển sao? Trẫm còn tưởng hắn giỏi lắm chứ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)