Mồng chín tháng chín, hoàng đế Gia Tông tổ chức tiệc mừng cho đại quân vì đã chiến thắng trở về ở trong cung.
Thẩm Tông Chí cũng được cho là nhân vật chính trong tiệc mừng lần này, dù sao thì sáu năm nay đều dựa vào ông lãnh đạo Phục Quốc quân chống lại quân địch ở biên giới Tây Bắc.
Đa số người đến dự tiệc đều là công thần dốc sức trong chiến dịch này, ở đây không phải tất cả mọi người đều có quan hệ thân thiết với Thẩm Tông Chí.
Ví dụ… Trung võ tướng quân Lưu Trăn Minh.
Vị tướng quân này từ sau khi nhìn thấy Thẩm Tông Chí, sắc mặt đã không tốt.
Trong lúc nâng ly, Thẩm Tông Chí vui vẻ uống một ly rượu mạnh, ngước mắt nhìn thấy ánh mắt đầy căm phẫn của Lưu Trăn Minh, trong lòng có hơi lo lắng.
Ông với vị Trung võ tướng quân này không đi cùng đường. Đừng thấy họ đều xuất thân từ võ tướng, nhưng đến nay tình cảnh lại rất khác biệt. Họ giờ đây một người là trụ cột quốc gia, một người lại dạo chơi nơi biên giới quyền lực, chỉ có hư danh, không có gì khác biệt.
Lúc Thẩm Tông Chí vẫn là một Trung lang tướng, mối quan hệ với Lưu Trăn Minh vẫn rất tốt. Lúc đó ông vẫn chưa được trọng dụng như hôm nay, mối quan hệ của ông cũng không rộng như ngày nay, những người xung quanh đều là nịnh bợ, ngoại trừ huynh đệ tốt là lão Tạ, không nhiều người muốn qua lại với con người nói chuyện thô lỗ lại côn đồ như ông ta.
Lúc đó mẫu thân của tiểu A Vu bỏ hai cha con họ mà đi, cha vợ ông là người bên Triệu gia chê ông chức quan nhỏ, cũng không qua lại với ông, ở trong kinh thành có thể được xem như là không thân thích, không gốc gác, không chỗ dựa.
Tiểu A Vu chỉ có người cha cẩu thả là ông. Nàng may mắn khỏe mạnh lớn đến bảy tuổi, rồi bị bệnh.
Bệnh rất nặng.
Thẩm Vu từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, nhưng cũng không yếu ớt như hiện tại. Năm Thẩm Vu bảy tuổi, Thẩm Tông Chí ra ngoài uống rượu cùng đồng liêu, say khướt, cả đêm không về.
Đợi đến ngày tiếp theo tỉnh rượu về nhà, phát hiện con gái mình nằm co ro trong căn phòng lạnh như băng của ông, ngất xỉu nằm trên sàn, sốt đến bất tỉnh nhân sự.
Sáng hôm trước lúc ông rời đi con gái vẫn bình thường, không ai ngờ đột nhiên phát sốt, con gái nhỏ khó chịu, chạy đến phòng cha chờ đợi. Không chờ được người, thân thể ngày càng nóng, đêm xuống tuyết lại rơi lớn, cửa sổ cũng bị gió thổi mở toang, Thẩm Vu thấp bé, không với đến được cửa sổ, sau đó đã ngã bệnh, từ đó căn bệnh cứ mãi không dứt.
Tuyết rơi không dễ để ra ngoài tìm đại phu, ông lại không có biện pháp nào, may mà nhà Lưu Trăn Minh có đại phu, rộng rãi cho ông mượn người, mới cứu lại được cái mạng nhỏ của Thẩm Vu.
Đây là ơn cứu mạng, Thẩm Tông Chí vẫn luôn nhớ rõ trong lòng, những năm nay ông không ở kinh thành, mỗi lần trả lời thư đều nhắc đến một câu, bảo Thẩm Vu mang quà đến Lưu gia hỏi thăm.
Thẩm Tông Chí nhớ lại chuyện cũ xong, lại ứng phó với những lời hỏi han của đồng liêu, rót một ly rượu, rồi ngẩng đầu, Trung võ tướng quân nhìn chằm chằm như hổ đói, như hận rằng không thể nuốt luôn ông vậy.
Thẩm Tông Chí: “….”
Ông sờ đầu, trong lòng nghĩ rằng quan hệ giữa họ vốn dĩ không tính là tệ, sáu năm không gặp, chuyện gì thế này…
Lòng bàn tay ông ngứa gnwas, lại sờ vào phần đỉnh đầu đáng thương bị ‘trọc’ mất, trong lòng đang dâng lên một ngọn lửa.
Ông liếc nhìn người trẻ tuổi bên cạnh, “Tiểu tử thối, cút qua đây.”
Tạ Khanh Vân chột dạ, cười mỉa cầm ly rượu đến gần, “Thẩm thúc, gì thế ạ?”
Thẩm Tông Chí nâng cao ly rượu, giả như đang uống, lấy tay áo che miệng lại, hất hất cằm về hướng Lưu Trăn Minh, dùng âm lượng cực thấp: “Ta chọc giận hắn rồi à?”
Tạ Khanh Vân khe khẽ ném ánh nhìn qua, cũng bực bội, “Hai người có thù à?”
“Không biết nữa, ta không nói chuyện với hắn sáu năm rồi.”
Hai người thầm thầm thì thì, bên cạnh họ còn có một người trẻ tuổi vẫn luôn im lặng.
Ánh mắt người đó như có như không dừng lại ở trên người Trung võ tướng quân, ho nhẹ một tiếng, “Tướng quân.”
“Hả?”
Thẩm Tông Chí quay đầu nhìn.
Thanh niên híp lại đôi mắt hoa đào, dáng vẻ trầm tư cực kỳ giống một con hồ ly xảo quyệt, “Việc này có lẽ phải hỏi tiểu Vu muội muội.”
“Đại ca, ngươi có ý gì?”
Tạ Khanh Vân vừa nghe ca ca hắn nhắc tới Thẩm Vu, tinh thần ngay lập tức tỉnh táo.
“Lão thất phu này ức hiếp con gái của ta à?!” Thẩm Tông Chí ném cái ly đi, mặt trầm lại.
Tạ Khanh Vân cũng lạnh mặt, “Ta phải liều mạng với hắn!”
Tạ Tu Hòa nhếch mép cười, nói bâng quơ: “À, ta nghĩ… Là tiểu Vu muội muội ức hiếp người ta thì đúng hơn đấy.”
“…”
Bọn họ đều tự lại bưng lên chén rượu, như không có việc gì tiếp tục uống rượu.
Tạ Tu Hòa khẽ nhíu mày, nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, trong chốc lát hắn lại dùng ánh mắt bất thiện nhìn sang vị Trung võ tướng quân kia, đối phương gần như trong chốc lát quay lại nhìn về phía hắn.
Tạ Tu Hòa giơ cao chén rượu, cách không kính đối phương một chén rượu, vẻ mặt khinh miệt trào phúng.
Đồng tử của Trung võ tướng quân đột nhiên co lại, biến đổi sắc mặt.
Tạ Tu Hòa uống rượu, thản nhiên thu hồi tầm mắt, lại khôi phục dáng vẻ khiêm tốn quân tử.
Tạ Khanh Vân ở bên cạnh nhìn toàn bộ quá trình, hắn nhớ đến sự sợ hãi mấy năm bị huynh trưởng quản giáo, đột nhiên có một giây phút nào đó cảm thấy Trung võ tướng quân thật đáng thương.
Người khác không biết, chứ hắn sao có thể không biết, huynh trưởng nhà mình nhìn thì có vẻ như là ngoan hiền tử tế lắm, nhưng thực ra lòng dạ phúc hắc hơn bất kỳ ai.
Người có thể khiến huynh trưởng không màng chừng mực khiêu khích hắn trước mặt đám đông, chắc chắn là kẻ đó đã làm chuyện xấu.
Vì thế Tạ Khanh Vân tiến đến bên cạnh huynh trưởng với vẻ mặt rất chi là nịnh hót, rót cho hắn một chén rượu, “Ca à…”
Tạ Tu Hòa nhẹ nhàng liếc hắn, đã biết hắn muốn hỏi gì.
Hắn uể oải nhìn một cái về phía Hoàng đế đang ngồi bên trên, mới không nhanh không chậm, kể lại đầu đuôi chuyện Lưu gia Tam công tử vi phạm phải chuyện gì, Lưu gia nữ nhi tới cửa áp chế Thẩm Vu như thế nào, gây sự như thế nào, nhóm người đó lại chạy đến trước cửa phủ Lăng Vương quậy phá như thế nào, bình tĩnh nói ra từng chuyện một cho hắn nghe.
Tuy rằng Trung võ tướng quân vẫn chưa tham dự vào chuyện này, nhưng cục tức của Tạ Tu Hòa vẫn không thể nào xả trên người có mặt tham dự chuyện này, thế nên chỉ có thể liên lụy Trung võ tướng quân phải chịu cảnh quýt làm cam chịu thôi.
Hắn thật ra cũng không được coi là oan uổng, dù sao mới vừa rồi ánh mắt của hắn rõ ràng có tồn tại ác ý.
Lưu gia không dám trêu chọc Lăng Vương điện hạ, cứ mãi chọn quả hồng mềm là Thẩm Vu để nắm, cũng không tốt.
Hai huynh đệ Tạ gia đều biết tính cách của Thẩm Vu, việc đi phủ Lăng Vương này nhất định là kế hoạch của Thẩm Vu, nhưng trong lòng dù ít dù nhiều vẫn không được thoải mái lắm.
Sức khỏe Thẩm Vu không tốt, bọn họ cũng đều biết. Trời lại mưa, lại còn bị người khác chèn ép, nghe nói ngày ấy nàng còn té xỉu…
Ánh mắt Tạ Tu Hòa nghiêm túc.
“Ngươi nói là… lúc đó A Vu được Lăng Vương điện hạ… cứu?”
Thẩm Tông Chí thính tai, nghe được toàn bộ cuộc đối thoại, sắc mặt hắn trở nên cổ quái, điểm để ý lại khác với hai huynh đệ họ.
Tạ Tu Hòa vuốt cằm.
“Ừm… Sau đó thì sao?”
“Không biết.”
Tin tức của Cấm quân cũng không linh hoạt như vậy, dù sao bọn họ cũng không tiện làm càn xung quanh phủ Lăng Vương.
Tạ Tu Hòa có thể biết được nhiều như vậy, công lao chủ yếu thuộc về con gái tốt của Trung võ tướng quân – Lưu Nhung. Sau khi nàng ta bị bệnh nặng, vẫn không hề biết kìm chế, bịa đặt về Thẩm Vu trong khắp thế gia, mặc dù có Lưu nhị công tử răn dạy cản trở, nhưng hiệu quả rất nhỏ.
Cấm quân hộ vệ an nguy trong kinh thành, các loại lời đồn đãi mỗi ngày đều bay đến tai Tạ Tu Hòa, hắn muốn không biết cũng khó.
“Tu Hòa à…”
“Người cứ nói đi ạ.”
“Ngươi cảm thấy… ngươi cảm thấy…” Thẩm Tông Chí ấp úng, lại uống một hớp rượu lớn, “Ngươi cảm thấy, Lăng Vương điện hạ, thế nào?”
“…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

