Lúc Thẩm Vu tức giận vô cùng, vô cùng, vô cùng đáng sợ.
Hai tỳ nữ nhìn Thẩm Vu đi vào phủ Lăng Vương rồi mới quay ra nhìn nhau, bọn họ đều trông thấy vẻ sợ hãi trong mắt đối phương.
Bọn họ vô tình cùng nhớ đến chuyện sáu năm trước.
Khi đó Thẩm Vu mới mười tuổi, Chử Linh Thư mười tuổi, Tạ Khanh Vân mười hai tuổi.
Chuyện bắt đầu từ việc Tạ Khanh Vân dẫn hai muội muội ra ngoài chơi, không biết có chuyện gì xảy ra mà Chử Linh Thư bị hắn làm lạc mất.
Quận chúa đi lạc khiến hậu cung rối loạn, Hoàng hậu phái không ít người đi tìm.
Lúc đó chỉ có đại ca của Tạ Khanh Vân ở nhà, Tạ Khanh Vân bị phạt một trận, sau đó lê đôi chân bị thương khập khiễng vào cung xin lỗi Chử Linh Thư. Cũng may không có chuyện gì xảy ra, nếu không đã to chuyện.
Nhưng có một người nhưng vẫn nhớ kỹ việc này, chính là Thẩm Vu.
Hôm đó Tạ Khanh Vân nhớ đầu đường có biểu diễn xiếc ảo thuật, muốn mang hai muội muội đến xem, vì Thẩm Vu không khỏe nên ngồi chờ trong quán trà, còn Chử Linh Thư lúc nào cũng thích chạy theo Tạ Khanh Vân bày trò nên vội vàng đi theo hắn ta.
Kết quả là nàng đã bị Tạ Khanh Vân làm lạc mất.
Vì chuyện này mà Thẩm Vu không nói chuyện với Tạ Khanh Vân suốt hai năm, một chữ cũng không nói.
Tạ Khanh Vân cũng không ngờ muội muội hoạt bát dễ thương thường ngày lại thù dai đến vậy, hại hắn phải dỗ dành hai năm mà vẫn không được, sau đó thì hắn theo đại ca ra chiến trường.
Việc này coi như chấm dứt.
Đến bây giờ hai tỳ nữ vẫn không biết Thẩm Vu đã tha thứ cho Tạ nhị công tử chưa.
Thẩm Vu hay mềm lòng, tính tình mềm mỏng, giọng nói nhẹ nhàng, vì sức khỏe kém nên lúc nào cũng mỉm cười yếu ớt với mọi người, không một ai biết nàng rất cứng đầu và mạnh mẽ.
Sau chuyện đó những người xung quanh đều biết Thẩm Vu rất ít khi nổi nóng, nhưng một khi đã tức giận thì vô cùng đáng sợ, bởi vì không ai dỗ dành được.
Hiện tại cái chuyện khó giải quyết này lại rơi vào tay Lăng Vương điện hạ.
Đáng thương nhất chính là, Lăng Vương điện hạ hoàn toàn không hay biết bão giông sắp đến.
Lục Vô Chiêu thấy Thẩm Vu tới, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Hắn tự hỏi vì sao nàng lại ở chỗ này?
“Nàng…”
Vừa định mở lời đã thấy không thích hợp.
Nhất là thấy dáng vẻ đến hỏi tội của Thẩm Vu, lần đầu tiên Lục Vô Chiêu biết thế nào là chột dạ.
Lục Vô Chiêu kéo chăn đắp kín người, đến khi chắc chắn mọi chuyện đã ổn cả mới nhìn Thẩm Vu lần nữa.
Dù gì cũng từng trải qua gió to sóng lớn, Lục Vô Chiêu ngồi thẳng người, bình thản nói: “Nửa đêm rồi sao Thẩm cô nương vẫn còn ở đây?”
Đúng vậy, một cô nương sao lại ở trong phòng nam nhân vào đêm khuya được chứ?
Nàng vừa nói vừa cuộn roi lại thành vòng tròn, vỗ vỗ trong tay.
Lục Vô Chiêu nhích ra phía trước, hắng giọng một cái: “Nếu Thẩm cô nương không có việc gì, mời ra ngoài, tẩm điện của bản vương không phải nơi…”
Âm thanh đột ngột dừng lại.
Thẩm Vu nhanh chân tới gần, vén chăn kéo hắn ra ngoài.
Lục Vô Chiêu ngạc nhiên nhìn nàng quên cả phản kháng.
Chưa có ai dám đối xử với hắn như vậy.
Muốn vào phòng của hắn là vào, muốn vén chăn là vén, lại còn động tay động chân với hắn mà không cảm thấy xấu hổ.
Dường như từ lần đầu tiên quen biết, nàng đã không hề phòng bị với hắn, từng hành động dường như rất quen thuộc, gần gũi, thân thiết như người tình ngày đêm bên nhau.
Thẩm Vu không có tâm trạng nghĩ nhiều chuyện như vậy, nàng chỉ muốn xác nhận tình trạng của nam nhân không nghe lời này thôi.
Mạng đã không còn thì còn ngại gì danh tiết.
Đầu tiên nàng kiểm tra tay hắn.
Roi da là vũ khí duy nhất của hắn, hắn không tiện di chuyển nên không thể chạy trốn, vì vậy khi gặp nguy hiểm, hắn nhất định sẽ vung roi trước tiên.
Nhưng lúc nàng đi vào, roi của hắn lại nằm lặng yên trên đất, là tình huống nào khiến hắn phải quăng đi thứ vũ khí duy nhất của mình?
Đương nhiên là khi bị thương.
Động tác vén chăn của Thẩm Vu rất dứt khoát, hắn không kịp phản ứng lại nên không thể giấu giếm được.
Chiếc khăn tay dính đầy máu bất ngờ lọt vào mắt Thẩm Vu, tay áo của hắn bị máu nhuộm đỏ nhìn rất nghiêm trọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)