Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 4: Vị Hôn Thê

Cài Đặt

Chương 4: Vị Hôn Thê

Ôn Hựu đã nghĩ sẵn lý do thoái thác rồi.

Cô dùng tay chống cằm, chăm chú nhìn vào bóng lưng thẳng tắp như sách giáo khoa của người đàn ông ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

Cô tỏ vẻ thẹn thùng nói: [Phải làm sao đây, hình như tôi yêu nhầm người rồi, tôi cảm thấy người mình luôn yêu bấy lâu nay là Yến Triều Sinh.]

Hệ thống: [...]

Hệ thống đã liên kết với Ôn Hựu suốt mấy trăm năm rồi. Trước đây nó luôn thực hiện nhiệm vụ nữ phụ, gần đây vì muốn chạy chỉ tiêu nên mới bắt đầu nhận nhiệm vụ chinh phục.

Nó cứ ngỡ đối phương cũng giống mình, là một người có chí tiến thủ trong sự nghiệp, nhưng câu nói hôm nay lại khiến hệ thống phải nghi ngờ.

Việc Ôn Hựu có thể thốt ra những lời này thật sự quá hoang đường.

Nó thậm chí còn muốn bổ đầu cô ra để xem bên trong chứa toàn "phế thải" gì nữa.

Lúc đầu chính cô là người đòi chinh phục Bùi Gián Tuyết, mà bây giờ người nói yêu nam chính khác cũng lại là cô?

Hệ thống không tài nào hiểu nổi, bèn hỏi: [Cô yêu Yến Triều Sinh ở điểm nào?]

Ôn Hựu là kẻ cực kỳ sĩ diện nên tuyệt đối không đời nào chịu thừa nhận mình không chinh phục được Bùi Gián Tuyết, rồi muốn đổi sang một nam chính truyện vườn trường dễ tán hơn để cứu vãn tình hình.

Cô đáp: [Anh ấy đẹp trai quá.]

Hệ thống: [...]

Hệ thống muốn nói lại thôi. Theo góc nhìn của nó thì Ôn Hựu chỉ đơn giản là đang rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ phải bị giật điện vài cái thì mới ngoan ngoãn được.

Đáng tiếc là nó không có quyền hạn đó.

Hệ thống hỏi: [Bùi Gián Tuyết không đẹp trai à?]

Ôn Hựu một tâm hai hướng, vừa trò chuyện với hệ thống vừa nghe giảng, đôi mắt không rời khỏi bóng lưng phía trước, vờ vịt thở dài.

Cô tiếc nuối nói: [Cái này thì mày không hiểu rồi. Bùi Gián Tuyết đẹp thì có đẹp thật, nhưng anh ta không phải gu của tao.]

Hệ thống nhíu mày: [Cô thích kiểu người như Yến Triều Sinh?]

Ôn Hựu tiếp tục lừa gạt.

[Nhưng mày cũng thấy rồi đó, tôi đã chinh phục Bùi Gián Tuyết suốt một năm nay mà tiến độ nhiệm vụ vẫn mãi không đạt chuẩn. Điều này chứng minh cho cái gì?]

Hệ thống truy vấn: [Chứng minh cho cái gì?]

Ôn Hựu bình tĩnh trả lời: [Chứng minh rằng ngay từ đầu tôi đã chọn sai mục tiêu rồi, bây giờ cứu vãn vẫn còn kịp.]

Hệ thống: [...]

Nó im lặng nhưng trong lòng đã muốn chửi thề. Vậy là bao công sức trong suốt một năm qua coi như đổ sông đổ biển hết sao?

Hệ thống tìm kiếm thông tin, định dùng lời lẽ thô tục để dạy bảo cho Ôn Hựu một trận, giúp cô nhận thức rõ rằng nhiệm vụ và tình cảm không được lẫn lộn với nhau. Thế nhưng khi mới tìm kiếm được một nửa...

Nó chợt nghe thấy Ôn Hựu bổ sung thêm một câu: [Đúng rồi, sau khi đổi mục tiêu nam chính thành công, phần thưởng kết thúc nhiệm vụ sẽ chia cho mày một nửa.]

Hệ thống: [...]

Hệ thống không nói gì, chỉ lẳng lặng làm việc.

Một phút sau.

Nhìn thấy mục tiêu chinh phục trên màn hình quang học đã chuyển từ Bùi Gián Tuyết sang Yến Triều Sinh, Ôn Hựu cảm thấy vô cùng hài lòng. Hệ thống quả nhiên là một cái thứ hám lợi.

Từ kịch bản "vợ nhỏ nhà hào môn" chuyển sang kịch bản "thanh mai trúc mã thầm mến nơi học đường", thoát khỏi sự áp chế tinh thần của Bùi Gián Tuyết, Ôn Hựu cảm thấy không khí xung quanh dường như cũng trở nên trong lành hơn hẳn.

Ngay cả khi nhìn vị giảng viên nghiêm khắc vừa mới mắng một sinh viên là không có não kia, cô cũng thấy gương mặt ông ấy thật thân thiện.

Nếu như người tiếp theo bị mắng không phải là cô thì tốt biết mấy...

"Bạn nữ mặc áo trắng ở hàng cuối cùng."

Vị giảng viên già gõ gõ lên bảng đen, mắt kính dày cộm phản chiếu vẻ khó chịu khi đang cố tình làm khó dễ, ông nhìn chằm chằm về phía Ôn Hựu.

Ông bực bội nói: "Cô cười cái gì mà cười! Bài này biết làm rồi hay sao mà ngồi đó cười?"

Ôn Hựu: "..."

Ôn Hựu lẳng lặng cúi đầu, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình.

May mà vị giảng viên già đó cũng không cố ý làm khó, chỉ nói một câu rồi lại tiếp tục giảng bài.

Nửa tiết học sau đó, Ôn Hựu tỏ ra rất ngoan ngoãn.

Cô không dám trò chuyện với hệ thống nữa mà vừa nghe giảng, vừa nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Yến Triều Sinh rồi thẩn thờ.

Cuối cùng cũng đợi được đến lúc tan học.

...

Bên trong phòng học.

Yến Triều Sinh vốn không thích sự chen chúc nên đợi mọi người về gần hết mới bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Khi sắp dọn xong và bỏ cuốn sách cuối cùng vào ba lô, ngón tay anh khựng lại, đôi lông mày hơi nhíu.

Lại là ánh mắt đó.

Từ khi bắt đầu tiết học, anh luôn cảm thấy có ai đó đang nhìn chằm chằm sau lưng mình. Khác với những ánh mắt dè dặt khác, ánh mắt này lại quá mức trắng trợn, không chút che giấu.

Ngoại trừ Ôn Hựu ra, anh không thể nghĩ đến người thứ hai nào cả.

"Yến Triều Sinh!"

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, anh vừa mới đứng dậy khỏi chỗ ngồi thì đối phương đã không chờ được mà gọi anh lại.

Yến Triều Sinh không thích để tâm đến những việc không cần thiết nên giả vờ như không nghe thấy, cứ thế bước tiếp. Anh triệt để thể hiện sự lạnh lùng và xa cách của mình.

Hệ thống luôn quan sát mọi lúc, lạnh lùng nói: [Cô có làm được không đấy? Tôi thấy cậu ta chẳng thèm để ý gì đến cô cả.]

Ôn Hựu bác bỏ: [Mày thì hiểu cái gì? Đây gọi là thú vui.]

Cô không định giải thích cho hệ thống.

Cô vội vàng nhét đồ đạc trên bàn vào ba lô rồi chạy từ hàng ghế cuối cùng về phía bóng lưng phía trước, mang theo một bầu không khí vui vẻ.

Cô gọi lớn: "Yến Triều Sinh! Anh đừng đi vội mà! Chờ chút đã!"

"Chờ tôi với!"

Mái tóc thiếu nữ hơi xoăn, đôi mắt sáng rực, lúc chạy tới cơn gió thổi làm tà váy tung bay, những sợi tóc rối bời, đôi gò má ửng hồng.

Cô bước một bước dài lao đến trước mặt anh.

Yến Triều Sinh buộc phải dừng lại ở cửa. Nhìn Ôn Hựu đang chắn đường, anh lạnh lùng hỏi.

"Có việc gì?"

Thể lực của Ôn Hựu không tốt nên chạy có chút hụt hơi, cô thở dốc từng ngụm nhỏ, tay vịn vào khung cửa.

Cô lườm anh rồi nói: "Không có việc gì thì không thể tìm anh sao?"

Trong kịch bản lấy Yến Triều Sinh làm nhân vật chính, thiết lập nhân vật của cô là một kẻ thầm mến biến thái luôn bám đuôi người khác, có ham muốn kiểm soát đối phương một cách điên cuồng đến mức bệnh hoạn.

Hơn nữa thật không may.

Một năm trước khi mới chân ướt chân ráo đến đây, cô đã không kiểm soát được mức độ theo dõi của mình.

Nào là gửi thư tình ẩn danh, nào là bám đuôi lúc tan học, cô đã bị Yến Triều Sinh bắt quả tang tại trận vài lần, khiến ấn tượng của anh về cô rơi xuống vực thẳm. Bây giờ cô chỉ có thể cố gắng hết sức để cứu vãn.

"Cô nghĩ sao?"

Yến Triều Sinh không thích những cuộc giao tiếp vô bổ, càng không có hứng thú trò chuyện với kẻ có vấn đề về tâm lý, thế là anh lách qua người Ôn Hựu định rời đi.

Sự từ chối đã quá rõ ràng nhưng Ôn Hựu lại nhanh chân bước lên chắn trước mặt anh.

"Đừng đi!"

Ôn Hựu cuống lên, cô dang rộng hai tay, có chút giận dữ nhìn Yến Triều Sinh.

"Yến Triều Sinh! Nếu anh còn đối xử tệ với tôi như vậy nữa, tôi sẽ mách bác trai bác gái đấy! Để họ xem anh đối xử với vị hôn thê tương lai của mình như thế nào!"

Yến Triều Sinh dừng lại ở cửa, nhìn Ôn Hựu đang tức giận trước mặt, cảm thấy thật lạ lẫm.

Kẻ thầm mến anh, theo đuôi anh suốt một năm, đến một câu cũng không dám nói với anh, một kẻ biến thái có sở thích quay lén đầy âm u.

Vậy mà bây giờ lại dám công khai đe dọa anh?

"Cô thích tôi sao?" Yến Triều Sinh đứng yên tại chỗ, bình thản hỏi.

Không khó để đoán ra, nếu không có ý đồ gì với anh thì đối phương cũng sẽ không giống như một kẻ biến thái ngày nào cũng theo dõi cuộc sống của anh như vậy.

Quả nhiên, nghe thấy anh hỏi hai chữ "thích" này, vành tai Ôn Hựu lập tức đỏ bừng.

Đối diện với ánh mắt của anh, cô lấy hết can đảm đón lấy, trông giống như đang thẹn quá hóa giận.

Cô gắt gỏng đáp lại: "Không được sao!"

"Được chứ."

Yến Triều Sinh bình thản đáp, đôi mắt lập tức trở nên lạnh lùng vô cảm, anh nhìn chằm chằm Ôn Hựu rồi nói một cách không cảm xúc.

"Tôi không nói là không thể."

Gương mặt anh không chút biểu cảm: "Cô thích ai là quyền tự do của cô, tôi không có quyền can thiệp."

"Chỉ là tôi muốn nói cho cô biết, tôi không thích cô. Dù cô có tốn bao nhiêu tâm tư đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ thích cô, tương lai lại càng không thể kết hôn với cô."

"Thế nên, sau này đừng đến phiền tôi nữa, hãy tránh xa không gian riêng tư của tôi ra, rõ chưa?"

Yến Triều Sinh lạnh lùng nói xong, chờ đợi Ôn Hựu biết khó mà lui.

Thế nhưng anh lại thấy đối phương ngẩn người ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc