"Mấy người ngoài đấy đều biết tôi chết rồi, thế tôi đã chết chưa!" Lòng ngực Đường Tiểu Nhiễm như trống đánh!
"Cô biết tôi là ai không hả?" Hạ Nhã điên loạn lên.
Đường Tiểu Nhiễm đôi mắt đỏ rực, lại nghiêm nghị vô cùng: "Không cần biết cô là ai! Cô đều không có quyền tùy tiện cướp đi sinh mạng của người khác!"
Cô nói: "Bây giờ tôi không muốn phí thời gian với cô, mời cô ra khỏi đây, nơi này không chào đón cô."
Thẩm Mộ Diễn vẫn còn trong phòng cấp cứu, người trước mặt là ai đều không quan trọng nữa.
"Tôi là Hạ Nhã!" Hạ Nhã chịu không nổi khi bị khinh thường: "Cô quên rồi sao? Cuộc điện thoại đó? Là cô, đã cướp đi tất cả những thứ vốn dĩ thuộc về tôi!"
Hạ Nhã gào lên, một khi những chất chứa trong lòng bộc phát ra, thì giống con đê bị vỡ, không cách nào kiềm lại được dòng nước lũ:
"Đường Tiểu Nhiễm, vốn dĩ Thẩm Mộ Diễn là thuộc về tôi, nếu không phải cô một bước chen ngang vào, Thẩm Mộ Diễn sao có thể kết hôn cùng cô, tôi sao lại mất đi Thẩm Mộ Diễn? Tất cả, đều là lỗi của cô! Cho dù hôm nay tôi đẩy cô một cái, đó cũng là vì cô đã cướp đi thứ thuộc về tôi trước!"
Ầm ầm!
Đường Tiểu Nhiễm bên tai như ù đi.
"Cô nói cô chính là người lúc đầu đã gọi cho tôi? Vì vậy, cô chính là người mà Thẩm Mộ Diễn yêu?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


