Không thể kiềm được nữa, Thẩm Mộ Diễn dang cánh tay ôm chặt lấy ngôi mộ, giọng nói khàn hẳn đi: “Tiểu Nhiễm, tôi hối hận rồi!”
Sai rồi, anh sai rồi, anh đã sai thật rồi! Thì ra anh đã sớm yêu người phụ nữ ấy! Mấy năm qua, anh đều làm ra những chuyện gì đây?
Mấy năm qua, anh có biết bao nhiêu cơ hội để hồi tâm chuyển ý, nhưng anh đã làm gì rồi? Anh đã làm gì!
Mãi đến khi cô lìa đời, anh mới dám thừa nhận tình cảm anh dành cho cô.
Mấy ngày qua, suy nghĩ về những hồi ức ngày xưa thật nhiều, anh mới đột nhiên hiểu ra suốt bảy năm, sự ân cần của cô, sự gắn bó của cô, từng chút từng chút một, sớm đã trở thành một phần trong cuộc sống của anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
