Hứa Thiệu đoán không ra những suy nghĩ lúc này của Thẩm Mộ Diễn, nhưng xem ra anh ấy đang vô cùng khó chịu.
Thời gian chầm chậm trôi qua, mặt trời đã lặn sau núi.
Từ buổi đại hội cổ đông quay về đây vẫn chưa đến giữa trưa, mà Hứa Thiệu ở bên cạnh Thẩm Mộ Diễn, đứng ở đây đã hơn nửa ngày, trời cũng dần tối rồi.
Hứa Thiệu nhìn Thẩm Mộ Diễn giống như một pho tượng, đứng ở đây cả buổi chiều, anh ta chốc chốc lại đấm nhẹ vào chân, bọn họ dù gì cũng có tuổi, không thể đứng mai tư thế nghiêm như trong quân ngũ này, Hứa Thiệu cả người thấm mệt, nhưng không dám phát ra một chút âm thanh nào.
Bất thường, Thẩm Mộ Diễn quá bất thường rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
