Hứa Thiệu bị Dung Đồ Phong gạt qua một bên, quay người đi được hai bước thì bỗng đứng lại: "Dung Đồ Phong, anh không phải là vì Đường Tiểu Nhiễm yêu Thẩm Mộ Diễn mới như vậy, đúng không? Tình cảm vốn dĩ là tự nguyện, không thể cưỡng ép được, do Thẩm Mộ Diễn vô cảm với Đường Tiểu Nhiễm, hai người họ ly hôn mới khiến anh trù dập Thẩm Mộ Diễn như thế? Thật sự có phần quá đáng.”
"Tôi quá đáng?" một Dung Đồ Phong lớn lên vô cùng tuấn tú, nho nhã hôm nay bỗng sắc mặt tối sầm lại, cố kìm nén cơn giận dữ, trên trán nổi rõ những gân xanh chằng chịt, ánh mắt trừng trừng nhìn Hứa Thiệu, Hứa Thiệu bị ánh mắt ấy dọa cho giật mình lùi lại.
"Anh.. " Nói thật, Dung Đồ Phong của hôm nay, đây là lần đầu tiên Hứa Thiệu mới nhìn thấy.
"Anh nói Đường Tiểu Nhiễm với bọn anh lớn lên cùng nhau, nhưng các anh có khi nào tự hỏi chính bản thân rằng đã từng quan tâm đến cô ấy chưa?"
Hứa Thiệu gằn cổ: "Bọn tôi lớn lên cùng nhau đương nhiên sẽ không ngó lơ trước sự tồn tại của Đường Tiểu Nhiễm."
"Thật không?" Dung Đồ Phong đột nhiên nhếch môi nhìn Hứa Thiệu: "Câu nói này, cũng từ mấy người tốt đẹp các anh nói ra, nếu như thật sự quan tâm đến Tiểu Nhiễm, anh nhất định đã chú ý đến một chuyện rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
