"Ừm, việc gấp quá, ba mẹ nhờ chị nói lại với em."
Lộc Bắc Dã nghe vậy, lúc này mới đứng dậy nắm tay Lộc Nam Ca, ngoan ngoãn đi xuống nhà ăn.
Sau bữa cơm, Lộc Bắc Dã rúc vào lòng chị gái Lộc Nam Ca, mắt dán chặt vào máy tính bảng, ánh sáng màn hình chiếu lên mặt cậu.
Lộc Nam Ca nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen như mực, một tia chớp trắng bất ngờ lóe lên, ngay sau đó, tiếng sấm vang trời ầm ầm vang dội.
Gió lớn cuốn theo những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống, mưa như trút nước.
Lộc Nam Ca vội vàng nắm lấy tay Lộc Bắc Dã, nhẹ nhàng bịt tai cậu lại, sau đó đứng dậy, nhanh chóng kéo hết rèm cửa lại.
Sau khi Lộc Bắc Dã tắm xong, ngủ thiếp đi, Lộc Nam Ca bắt đầu tìm kiếm thức ăn trong nhà.
Nhà họ Lộc có ba đứa con, phòng chứa đồ ăn vặt dự trữ khá phong phú.
Mở hai chiếc tủ lạnh hai cánh, bên trong đông lạnh rất nhiều thực phẩm, trong đó hải sản chiếm phần lớn.
Nhưng cô biết rõ, một tháng nữa sẽ mất điện, việc bảo quản số hải sản này khi đó sẽ trở thành một vấn đề nan giải.
Lục lọi một hồi, thức ăn có thể bảo quản lâu dài rất ít, ngoài mấy hộp thịt hộp, ngay cả một gói mì ăn liền cũng không có.
Lộc Nam Ca ngồi trên ghế sofa phòng khách, xung quanh yên tĩnh đến mức có chút ngột ngạt, chỉ có tiếng gió thổi ngoài cửa sổ phá vỡ sự tĩnh lặng.
Tay trái cô bất giác nhẹ nhàng đặt lên chiếc hộp gỗ mà Lộc Bắc Dã đưa cho.
Dì Hứa tạm thời rời đi nhưng trong lòng Lộc Nam Ca biết rõ, người này giống như một quả bom hẹn giờ.
Ai mà biết được, sau này dì Hứa có vì thèm muốn số thức ăn này mà đột ngột quay lại hay không?
Con trai và chồng của dì Hứa, hai gã đó đều không phải hạng vừa, trong truyện kẻ này còn tham lam hung ác hơn kẻ kia.
Dù Lộc Nam Ca ngày đêm chăm chỉ luyện tập, nâng cao thể lực, thật sự đối đầu với hai người đàn ông trưởng thành cũng không có đủ tự tin có thể thoát thân mà không bị thương tổn gì.
Huống chi, cô còn phải bảo vệ A Dã.
Ánh mắt cô lướt khắp biệt thự, những tấm kính cường lực lớn, đẹp thì đẹp thật đấy.
Nhưng trong tận thế, gõ một cái vào tấm kính này, e rằng cũng sẽ vỡ tan tành như tâm trạng của cô lúc này.
Trong biệt thự không có thép, hợp kim nhôm. Dù có, cô cũng không thể làm giống như ba người nhà dì Hứa, dùng hợp kim nhôm để gia cố cửa nẻo.
Tầng hầm thứ hai thì có một đống ván gỗ vốn định dùng để dựng lều, nhưng chúng có tác dụng gì lớn đâu chứ?
Nghĩ thôi cũng thấy thật đáng buồn, dù có cố hết sức đóng ván gỗ lên, đá một phát có lẽ cũng lung lay, tất nhiên không thể nào chống lại được những kẻ có ý đồ xấu.
Mắt Lộc Nam Ca sáng lên, nhớ tới món quà sinh nhật mười tám tuổi mà ba mẹ Lộc tặng cho nguyên chủ tháng trước.
Bên đó không có thức ăn. Dưới thời tiết khắc nghiệt thế này, mang theo đống thức ăn này chuyển nhà quả thực là chuyện hoang đường.
Thức ăn một khi bị ẩm, bị hỏng, những ngày tháng tiếp theo của họ sẽ càng khó khăn hơn.
Trong lòng tính toán làm sao để sống sót qua ba tháng khó khăn này chờ Lộc Tây Từ từ thành phố Kinh trở về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)