Lộc Nam Ca đột nhiên nhớ đến Tẩy Tủy Đan trong không gian.
Cô lấy ra một viên, to bằng viên sô-cô-la, sợ Lộc Bắc Dã bị nghẹn, Lộc Nam Ca đành phải ép dẹt nó ra, rồi ngắt từng chút một đút cho cậu.
Lộc Bắc Dã giả vờ chưa tỉnh, bị chị gái đút thuốc hết lần này đến lần khác, rất muốn có chút phản ứng.
Nhưng nghĩ đến sau khi thức tỉnh dị năng, ít nhất cũng phải hôn mê một ngày, cậu đành phải tiếp tục giả vờ bất tỉnh.
Lộc Bắc Dã cảm nhận được chị gái liên tục dùng nước ấm lau người cho cậu.
Động tác thật dịu dàng, thôi rồi, cậu sắp khóc đến nơi rồi.
Rồi lại nhấc cậu sang xô thứ hai, cũng nhúng qua một lượt.
Khi chuẩn bị nhấc Lộc Bắc Dã sang xô thứ ba, Lộc Nam Ca cởi áo và quần của cậu nhóc.
Khi cô chuẩn bị cởi nốt chiếc quần đùi, Lộc Bắc Dã không giả vờ được nữa, vội đưa tay nắm chặt hai bên mép quần.
"Tỉnh rồi à?"
Mặt Lộc Bắc Dã đỏ bừng, không biết là do sốt hay do xấu hổ, giọng cậu có chút cứng ngắc, lắp bắp nói: "Em... em tự tắm."
Lộc Nam Ca trêu chọc: "Nhóc con, vậy em tự tắm đi, chị quay lưng lại là được chứ gì?"
Lộc Bắc Dã: "Chị... chị ra ngoài đi."
Lộc Nam Ca: "Em đang sốt đấy, chị quay đi không nhìn cũng không được à?"
Lộc Bắc Dã có chút nghiến răng nghiến lợi: "Em khỏe rồi! Em muốn tự tắm."
Lộc Nam Ca nhìn vẻ ngượng ngùng của Lộc Bắc Dã trong xô nước, hai tay vẫn nắm chặt chiếc quần đùi không chịu buông, trông thật đáng yêu. Cô mím môi nén cười rồi bước ra ngoài.
Phải nén cười, nếu không thằng nhóc này lại dỗi mấy ngày cho xem.
Cô đi đến cửa, dừng bước, nói lớn: "Chị đứng ngay ngoài cửa đây. Em phải trả lời chị đấy nhé, không thì chị lại tưởng em ngất xỉu, lúc đó chị xông vào đấy!"
Trong phòng vọng ra tiếng Lộc Bắc Dã, có chút mất kiên nhẫn: "Biết rồi, biết rồi!"
"Đang bệnh đấy, em đừng tắm lâu quá!"
Lộc Bắc Dã: "..."
Không bao lâu sau, trong phòng vọng ra tiếng Lộc Bắc Dã gọi: "Em tắm xong rồi!"
Lộc Nam Ca đẩy cửa bước vào, thấy cậu nhóc đã nhanh nhảu mặc xong quần áo, quấn mình kín mịt như con nhộng nhỏ, đang ngoan ngoãn nằm trong chăn.
Lộc Nam Ca đi đến bên giường, lấy một chiếc khăn tắm lớn khô ráo, nhẹ nhàng lau tóc cho Lộc Bắc Dã.
Thấy gần khô rồi, cô mới vào nhà vệ sinh lấy máy sấy tóc, chỉnh mức gió ấm nhẹ, từ từ sấy khô tóc cho cậu.
Lộc Nam Ca cầm nhiệt kế hồng ngoại nhẹ nhàng chạm vào trán Lộc Bắc Dã: "Hết sốt rồi, ngủ thêm chút nữa đi."
Khuôn mặt Lộc Bắc Dã nghiêm túc, nhìn chằm chằm cô nói: "Em thấy em không ổn!"
Trong lòng Lộc Nam Ca thầm nghĩ, nhóc con nhà ai mà nhạy bén thế không biết!
Uống Tẩy Tủy Đan rồi, tạp chất trong cơ thể đều được thải sạch, chắc chắn là toàn thân nhẹ nhõm rồi!
Cô nhếch môi: "Không ổn chỗ nào? Hết bệnh rồi thì đương nhiên là tinh thần sảng khoái."
Lộc Bắc Dã chìa tay phải ra, Lộc Nam Ca nhìn vật thể màu vàng trong lòng bàn tay cậu nhóc, trong chớp mắt đã biến thành hình dạng một cây gậy bóng chày!
Cô kinh ngạc đến há hốc miệng.
Lộc Bắc Dã bất đắc dĩ thở dài, đứng dậy, tay trái nhẹ nhàng khép miệng chị lại.
"Đây... đây... đây là cái gì?"
Lộc Bắc Dã ra vẻ lắc đầu, mặt mày ngây thơ vô số tội.
Trong lòng Lộc Nam Ca gào thét, không đúng, sao lại thức tỉnh dị năng sớm thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



