Ban quản lý thì khác hẳn so với vẻ nhiệt tình ân cần trước kia, lúc này như thể đang ngủ đông, mặc cho trong nhóm ồn ào đến nghiêng trời lệch đất, họ vẫn im hơi lặng tiếng, mặc cho sự lo lắng lan ra như lửa cháy đồng.
Trên mạng, những lời đồn về tận thế lan truyền chóng mặt, có người khẳng định trong thành phố đã xảy ra nạn cướp bóc vô độ, cũng có người đăng tải những "bức ảnh hiện trường" mờ mịt, thật giả lẫn lộn.
Đủ loại thông tin kinh dị cùng những tin tức "có vẻ như thật" liên tục oanh tạc.
Những thông tin thật giả khó phân biệt này giống như muối xát vào trái tim vốn đã bất an của mọi người.
Nỗi hoảng loạn trong lòng người ngày càng tăng lên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ đong đầy sự sợ hãi và hốt hoảng về tương lai mờ mịt, không biết trận hỗn loạn này rốt cuộc đến khi nào mới chấm dứt.
Thảm họa bất ngờ ập đến, cả đất nước rơi vào vòng xoáy động loạn, trật tự vốn có trở nên vô cùng mong manh, như một tòa nhà lớn sắp sụp đổ, nền móng đã lắc lư muốn đổ.
Tận thế cứ thế mở màn mà không hề có điềm báo trước!
Lộc Nam Ca nhân cơ hội ra ngoài báo danh nhận thưởng, cất một phần vật tư "vớ được miễn phí" ở các siêu thị lớn vào tầng cao của những tòa nhà lớn.
Ngoài siêu thị Lộc Thị, Thành phố Nam còn có không ít siêu thị lớn nhỏ khác.
Nhưng với các siêu thị lớn, chắc là mọi người sẽ ùa tới ngay từ thời gian đầu.
Để ở tầng cao của các tòa nhà, vừa không dễ bị ngập, lại vừa tiện cho nhiều người bình thường tìm được thức ăn giữ mạng hơn.
Cô còn gửi không ít đồ ăn cho Trần Nghị.
Lộc Nam Ca lấy chiếc máy phát điện chạy bằng dầu diesel có công suất nhỏ nhất ra, khởi động máy phát điện, đóng cửa phòng lại, rồi lại đi ra hành lang, sau khi xác định bên ngoài không nghe thấy một chút tiếng động nào mới yên tâm đi vào nhà.
Cô không bật đèn lớn, chỉ đặt vài cái đèn bàn, kéo kín tất cả rèm cửa, rồi bảo Lộc Bắc Dã ở phòng khách dùng máy tính bảng xem phim.
Bản thân Lộc Nam Ca lại chui vào nhà bếp.
Đến khi bật bếp gas tự nhiên cô mới sực nhớ ra, bình gas nhỏ dùng cho bếp cồn thì tích trữ cả đống, nhưng bình gas lớn kiểu cũ thì lại chẳng có cái nào.
Lúc này tầng một đã bị ngập hoàn toàn rồi, không biết còn có thể kiếm được nữa không!
Không được, phải tranh thủ lúc gas tự nhiên chưa bị cắt, chạy đua với thời gian làm xong những việc cần làm.
Lộc Bắc Dã ngồi ở phòng khách, nhìn chị gái mình đi đi lại lại giữa nhà vệ sinh và nhà bếp, bận rộn tối mắt tối mũi.
Thấy chị có vẻ thần thần bí bí, cậu thấy tốt nhất là không nên hỏi, đỡ cho chị lại phải nghĩ cớ lừa cậu!
Lộc Nam Ca đầu tiên đun một lượng lớn nước nóng, rót đầy vào từng chiếc thùng giữ nhiệt do hệ thống thưởng, hơi nước nóng bỏng lan tỏa trong không gian hẹp.
Ngay sau đó, cô lại không ngừng nghỉ chuyển từng đợt chậu, thùng cùng với bồn tắm từ kho vật tư ra, lần lượt hứng đầy nước nóng và nước ấm.
Tuy rằng tích trữ một lượng lớn nước khoáng, nhưng nước quý giá biết bao, sau này nước bên ngoài không biết còn uống được không.
Tích trữ, tích trữ, tích trữ! Với lại, đâu thể dùng nước khoáng để tắm được chứ!
Tiếp tục, tích trữ, tích trữ, tích trữ!
Mưa càng lúc càng to, nhưng tiếng sấm thì đã ngớt.
Trong những khoảng lặng của tiếng mưa, mơ hồ vọng lại từ bốn phương tám hướng những tiếng khóc lóc kêu la vang lên không ngớt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)