Lộc Bắc Dã đi chân trần bước xuống giường, cúi đầu nhìn đôi tay chân ngắn ngủn của mình.
Cơ thể chưa phát triển hoàn toàn này khiến cậu càng trở nên yếu đuối và bất lực hơn trong thế giới tận thế tàn khốc này.
Cậu bước nhanh đến bên cửa sổ, "xoạt" một tiếng kéo rèm cửa ra.
Một tia chớp màu tím đỏ xẹt qua bầu trời đêm.
Ngay sau đó là tiếng sấm quen thuộc, vang trời, gió lớn cuốn theo mưa xối xả, đập mạnh vào cửa sổ.
Quả nhiên, khúc dạo đầu của tận thế lại bắt đầu rồi!
Nhưng rất nhanh, lông mày cậu lại nhíu chặt, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Tại sao lần này, chị gái lại vẫn còn sống?
Ký ức ùa về như thủy triều.
Lần đầu tiên, cậu bị chết đói.
Lần thứ hai, cậu bỏ chạy, trốn vào căn nhà này. Ngày mưa tạnh, cậu thức tỉnh siêu năng lực điều khiển kim loại.
Cậu còn nhỏ tuổi, chỉ có thể đi theo hết đội này đến đội khác, tiến về phía Kinh Thành tìm kiếm Lộc Tây Từ.
Đi ròng rã hai năm, nhưng khi sắp đến đích, lại bị đồng đội đẩy vào đống zombie.
Lộc Bắc Dã nắm chặt tay lại.
Tai cậu khẽ động, tiếng động nhỏ từ phòng khách lọt vào tai cậu.
Cậu phản ứng nhanh chóng, lập tức trèo lại lên giường, vừa nằm xuống nhắm mắt lại, liền cảm thấy cửa phòng bị đẩy nhẹ ra.
Lộc Nam Ca xác nhận Lộc Bắc Dã đã ngủ, liền quay lại phòng khách.
Ánh mắt cô dừng lại trên hàng loạt cuộc gọi nhỡ trên điện thoại của Lộc Bắc Dã.
Trước khi đi tắm không gọi cho Lộc Tây Từ, là sợ Lộc Tây Từ trên đường về nhà lại đúng lúc gặp phải dòng đối lưu mạnh.
Lỡ như xảy ra tai nạn rơi máy bay, cô biết đi đâu để ké vận may của nam chính đây?
Hiện tại cả nước đang hứng chịu thời tiết đối lưu mạnh, máy bay đều đã ngừng bay.
Thẳng thắn nói cho Lộc Tây Từ biết tin dữ ba mẹ qua đời, Lộc Tây Từ chắc chắn sẽ lái xe về ngay.
Thành phố Nam nằm sâu trong nội địa, cách thời điểm bị lũ lụt nhấn chìm khoảng ba ngày nữa.
Nhưng Lộc Tây Từ lái xe từ Kinh Thành về, trên đường phải đi qua mấy thành phố ven biển.
Điều này có nghĩa là, nếu xuất phát bây giờ, nửa đêm hoặc sáng mai, Lộc Tây Từ có thể sẽ gặp tai nạn.
Cô và Lộc Bắc Dã vẫn không thể nào bám víu được vận may của nam chính, sống sót đến cuối cùng!
Vì vậy, bây giờ tuyệt đối không thể nói sự thật cho Lộc Tây Từ biết!
Cô phải tự mình dẫn A Dã sống sót qua ba tháng, đợi Lộc Tây Từ và nam chính tìm đến.
Sau khi thông suốt mọi chuyện, Lộc Nam Ca gọi điện thoại cho Lộc Tây Từ.
Trong đầu Lộc Nam Ca thoáng qua hình ảnh ba mẹ Lộc, cổ họng nghẹn lại: "Ba mẹ hôm nay vui, uống chút rượu, đã ngủ rồi. Em đang chơi với A Dã ở phòng khách, không để ý điện thoại."
"Không sao là tốt rồi. Thời tiết này không tốt, hai đứa lại không nghe điện thoại, anh lo muốn chết. Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi!" Lộc Tây Từ thở phào nhẹ nhõm.
"Anh ơi, thời tiết không tốt, anh chuẩn bị thêm đồ ăn đi, lỡ nước dâng cao đi lại không tiện. Muộn rồi, anh nghỉ sớm đi."
"Được, anh sẽ chú ý, Nam Nam cũng nghỉ sớm đi, mai anh lại gọi cho hai đứa."
"Vâng."
Cúp điện thoại, Lộc Tây Từ nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm đầy sấm chớp, lòng thoáng chút bất an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)