Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tổng Tài Trương Lại Đi Quay Phim Rồi Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Đạo diễn Phương: "..." Không phải! Diễn xuất thì đúng là có thể uốn nắn được.

Nhưng chẳng lẽ ngoại hình cũng uốn nắn được sao?

Một "Bảo Ngọc Dân quốc" mang gương mặt lai Tây như cậu, thì dù có "diễn xuất như phẫu thuật thẩm mỹ" đi chăng nữa thì có tác dụng gì?

Chẳng lẽ lại đi phẫu thuật thẩm mỹ thật được chắc!!!

...

Đến khi gặp được Đường Bạc Châu bằng xương bằng thịt, đạo diễn Phương đã xác định, nhận định và chắc chắn một điều, con người này với "Bảo Ngọc Dân quốc" trong lý tưởng của anh, quả nhiên là khác nhau một trời một vực!

Đường Bạc Châu ngoài đời không chỉ có ngoại hình hoàn toàn không phù hợp, mà tính cách lại càng có vấn đề hơn.

Dù mới chỉ gặp một lần, nhưng trong lần gặp đó, cái cậu Đường Bạc Châu này, chậc chậc...

Lúc nào cũng làm mình làm mẩy.

Lớn tiếng với trợ lý, đối với nhân viên đoàn phim thì tỏ thái độ dửng dưng, nói chuyện thì âm dương quái khí, nhưng vì cậu ta nổi tiếng nên mọi người chỉ dám giận mà không dám nói!

Đạo diễn Phương: "?????"

Thế còn cái mác "công tử nhà giàu, quý ông lịch lãm" đã hứa hẹn đâu rồi? Tất cả chỉ là hình tượng thôi sao?

Nhưng mà, cho dù là vậy. Dù cho Đường Bạc Châu có điểm nào cũng không ổn, thì anh có thể làm gì được chứ?

Cấp trên đã chốt là người này rồi, lẽ nào một đạo diễn quèn không nơi nương tựa, phải làm việc kiếm cơm như anh gào thét phản đối là có thể xoay chuyển tình thế ư?

Vẫn là câu nói đó, trò chơi của tư bản!

Vô dụng thôi! Vẫn nên ngoan ngoãn cắn răng, nhắm mắt làm liều mà dùng tạm vậy!

...

...

Hai ngày trước khi khai máy, nhân sự trong đoàn phim cơ bản đã có mặt đầy đủ. Mọi người bận rộn khớp thoại với nhau.

Nhưng cũng chính vào ngày hôm đó.

Một người đàn ông siêu đẹp trai đã đến phim trường thăm đoàn.

Đẹp trai thật sự, siêu cấp đẹp trai.

Thân hình cực chuẩn với đôi chân dài miên man, mặc vest đi giày da, mái tóc được chải ngược từng lọn ra sau, trông vô cùng cấm dục. Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng hơi nheo lại, vừa sắc bén vừa lạnh lùng.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, đạo diễn Phương đã gần như phát điên.

Trời đất ơi? Ngũ quan với những đường nét vừa lạnh lùng cứng rắn lại vừa hoàn hảo đến thế kia! Đôi môi mím thành một đường thẳng! Khí chất ngông cuồng bá đạo như có hiệu ứng đặc biệt đi kèm! Cái cảm giác về sự dung hợp hoàn hảo giữa "tra nam lịch lãm" và "cầm thú đội lốt người" này!

Một người như thế này! Chẳng lẽ!

Chẳng lẽ đây không phải là nhân vật phản diện nổi tiếng nhất trong 《Mộng Ảnh Dân Quốc》, Lệ Vân Phi hay sao?

Chính là tên quân phiệt tàn nhẫn Lệ Vân Phi, kẻ luôn thích mặc hí phục của Lê Viên, luôn mỉm cười, tà mị, ung dung, âm hiểm, độc chiếm một phương trời!

Giống y hệt, không sai một ly một tí nào so với hình tượng trong đầu anh, cứ như thể bước ra từ trong sách vậy á á á!

Trong khoảnh khắc đó, đạo diễn Phương chỉ hận không thể lao ngay đến đó, kéo ngay anh chàng đẹp trai này vào đoàn phim.

Tiếc là, không thể.

Bởi vì vai diễn quân phiệt phản diện Lệ Vân Phi cũng đã sớm bị tư bản định sẵn rồi!

Là một tên công tử bột trắng trẻo ẻo lả.

Mặc hí phục vào trông chẳng khác nào một cô gái nhỏ, cười lên một cái là mắt ngấn lệ thu ba.

Như vậy thì làm sao mà ra dáng quân phiệt, làm sao mà độc chiếm một phương?

Một bộ phim truyền hình 《Mộng Ảnh Dân Quốc》, cuối cùng tất cả các vai chính, mẹ nó chứ, đều là người nhà của tư bản nhét tiền vào!!!

Trò chơi của tư bản!

Thân phận một đạo diễn thấp cổ bé họng không nơi nương tựa, khó quá mà!

...

Anh chàng đẹp trai trước mắt có khí chất rất hợp với vai phản diện Lệ Vân Phi, đạo diễn Phương thầm nghĩ, ừm, chắc không phải là diễn viên trong giới.

Dù sao nếu là diễn viên, với ngoại hình như thế này, không thể nào vô danh tiểu tốt được.

...Không biết là nhân vật tầm cỡ nào đây?

Không làm diễn viên thật là uổng phí!

Nhưng rất nhanh, đạo diễn Phương đã hiểu ra.

Bởi vì anh ngay lập tức nhìn thấy, một trưởng phòng chân chó nào đó của lãnh đạo cấp cao công ty điện ảnh hợp tác xuất hiện bên cạnh anh chàng đẹp trai, hầu hạ từ đầu đến cuối, mặt mày tươi cười, gật đầu khom lưng.

"Trương tổng, Trương tổng, có lạnh không ạ? Ngài có muốn uống trà không?"

"Trương tổng, Trương tổng, mời ngài ngồi!"

Có thể khiến cho loại chó săn hám lợi kia phải ân cần đến mức độ đó, không cần phải nói nhiều!

Vị "Trương tổng" này chín phần chín là ông lớn bên phía đầu tư, kiểu nhà có biển, biển có mỏ ấy!

"Trương tổng" không ngồi.

Anh chỉ nheo mắt, nhìn về một hướng nào đó.

Ở hướng đó, xa xa là mấy diễn viên đang khớp thoại, nam chính Đường Bạc Châu đang quay lưng về phía này.

Trương tổng: "Này, tôi nói chứ vai diễn trong phim của các người, rốt cuộc là chọn kiểu gì vậy?"

"Cỡ như Đường Bạc Châu mà cũng được đóng nam chính à?"

Tên trưởng phòng chân chó nghe vậy, rõ ràng là sững sờ.

"Trương, Trương tổng, Đường Bạc Châu thì sao ạ? Cậu ấy bây giờ đang nổi lắm, tiểu thịt tươi hút fan, rất được yêu thích, có cậu ấy là đảm bảo rating..."

Đương nhiên, tên trưởng phòng chân chó không hổ danh là kẻ chuyên nịnh hót.

Vừa nói, vừa quan sát sắc mặt.

Thấy sắc mặt Trương tổng không tốt, hắn lập tức đổi giọng: "Dĩ nhiên dĩ nhiên, tiểu thịt tươi mà, ngưỡng cửa vốn đã thấp! Đường Bạc Châu cũng chỉ là chọn người khá nhất trong đám tồi thôi, xu thế chung biết làm sao được, ha, ha ha."

Trương tổng: "Chọn người khá nhất trong đám tồi? Tôi thấy, là chọn một tên què trong đám người què thì có?"

"Anh nhìn cái dáng vẻ của cậu ta đi, tự anh nhìn xem! Thoại thì đọc vấp va vấp váp, động tác thì cứng đờ, thế mà gọi là biết diễn à? Diễn còn không bằng ông đây!"

"Tốn tiền mời cậu ta? Hừ, thà để ông đây tự diễn cho các người còn hơn!"

Tên chân chó phản ứng cũng nhanh, lập tức "ha ha ha" nịnh nọt:

"Trương tổng, Trương tổng! Nếu ngài có thời gian thì đến diễn đi ạ, thật đấy, ngài mà đóng nam chính thì chắc chắn là hợp vô cùng! Chỉ cần ngài đồng ý, chúng tôi sẽ đổi Đường Bạc Châu ngay lập tức!"

Đạo diễn Phương nấp ở một bên, thầm nghĩ trong bụng, chà, đúng là đồ chân chó!

Quả nhiên là đủ chó!

Kiểu nịnh nọt nào cũng có thể nói ra mà không biến sắc! Bái phục, bái phục!

Thời gian cũng không còn sớm, đạo diễn Phương cuối cùng lưu luyến nhìn anh chàng đẹp trai thêm hai cái rồi quay lại làm việc của mình.

...

Tối hôm đó về đến nhà, đạo diễn Phương nhận được điện thoại, nam chính Đường Bạc Châu đã bị ông lớn bên phía đầu tư thay thế rồi.

Đạo diễn Phương: "Hả?"

"Hả cái gì mà hả! Thời buổi này, tiểu thịt tươi có hot đến mấy mà đứng trước tiền tươi thóc thật thì cũng phải chịu thua thôi, fan có đông đến mấy, nói thay người là cũng phải cuốn gói ra đi ngay lập tức. Vẫn là câu nói đó, lăn lộn trong giới này, đắc tội với ai thì đắc tội, chứ đừng có đắc tội với các ông lớn đầu tư!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc